nhật kí online ngày đầu năm …

Vậy là 2k8 tới rồi đó! Năm mới, sẽ nhiều cái mới vì cuộc sống là một vòng quay vận động ko ngừng mà, và con người cũng thế, lúc nào cũng cố gắng vươn tới những điều cao hơn, xa hơn, thành công và tốt đẹp hơn!
Năm mới tới với những dự định mới, những điều kì vọng vào cả một năm dài, ta hy vọng rằng ta sẽ làm được, và mong rằng … sẽ gặp nhiều may mắn!
Tự nhiên thấy mình vui vẻ và nhiều sức lực để làm việc quá, bắt đầu thoai!

tổng kết cuối năm …

vậy là hết một năm rồi đó, một năm đầy thay đổi, sau một năm ta đã có rất rất nhiều cái mới …
năm ngoái vào khoảng thời gian này, hình như ta đang thi, và vì đang thi nên vẫn chưa biết kết quả học kì 1. Lúc đó, ta đang chìm trong nỗi thất vọng, nỗi thất vọng vì những thất bại nối tiếp nhau, tưởng chừng đã đánh ta gục ngã, mà ko thể gượng dậy dc!
Nhưng ta bây giờ sau một năm, hoàn toàn mới mẻ và không còn vết tích của thất bại nữa … một năm đầy niềm vui, những lựa chọn “có thể ko sáng suốt” lắm nhưng đầy dũng cảm, và thành công!

năm vừa rồi, trước hết là có học bổng cả năm học, vui hơn là kì 2 được 9.0, vậy là có 2 kì 9.0, cũng đáng tự hào lắm chứ! Chuyện học hành càng thành công hơn vì năm rồi may mắn được nhận học bổng Vallet, trước hết là nhìu xiền, sau là được về thăm trường cũ, gặp lại thầy cô. Nhớ thầy Tuân, thầy bảo “tụi bây đi đâu cũng giành hết học bổng của nguời ta hả?”. Về trường cũ, ko nghĩ gì mà tự nhiên xúc động, đi thăm lớp mình, cái lớp bị đường đi đâm thẳng vào cửa, nghe bảo là xui hay gì gì đó … đi thăm lại hành lang dẫn từ cửa sổ lớp ra lan can, đi thông ra đến nhà đa chức năng, h người ta bịt cửa sổ lại bằng lưới, ko đi qua được… ôi chao, là nhớ lớp mình!
Năm vừa rồi cũng đánh dấu 1 năm hoạt động đoàn sôi nổi, việc làm được thì kém nhìu người, nhưng may mắn được mọi người nhường cho cái phần thưởng cán bộ đoàn có thành tích học tập xuất sắc, vui! vì một năm hoạt động cũng mọi người trong liên chi, có cái gì để nhớ, có thể mọi thứ đã ko hoàn hảo như mình mong đợi, nhưng bù lại là tình cảm của những người trong liên chi với nhau. Mình đã tìm được một Đội CTXH thứ hai, một nơi có thể tìm thấy những tình bạn vô giá … ko dễ gì tìm thấy! Năm vừa rồi, liên chi đoàn mình cũng được danh hiệu xuất sắc dẫn đầu, cảm giác là một người được đóng góp một phần nhỏ của mình vào đó, tự nhiên thấy tự hào lắm!
Năm vừa rồi làm được một bữa sinh nhật hoành tráng, nhận được nhiều quà nhất từ khi sinh ra tới h, vui cười tít cả mắt …
Năm vừa rồi, nhà mình bắt net, sau đó là mình đã học được thật nhìu, đã sử dụng máy tính thành thạo, đã hiểu biết và học được nhiều từ internet, đã tự mình có thể điều khiển cái máy tính, ngon lành chẳng kém những ông thợ mà ba thường phải nhờ mỗi khi máy hỏng, h đây chỉ cần kêu HA là ok hết!
Năm vừa rồi cũng là một năm đánh dấu mình đã lớn, bắt đầu suy nghĩ những điều lớn hơn chuyện bạn bè, gia đình, tình yêu, nghĩ tới những điều xa hơn sự nghiệp, con đường sẽ đi sắp tới …Mình cũng đã lựa chọn thật nhiều thay đổi, những thay đổi mà với người khác có thể rất dễ dàng, nhưng với mình thi ko dễ chút nào … ko làm lớp trưởng nữa, trở thành một con bé ko phải có trách nhiệm gì cả, nhẹ nhõm! Một quyết định khác hẳn với HA đầy tham vọng lúc nào cũng muốn mình có tất cả, giờ, chỉ cần là chính mình là đủ, ko phải gồng mình trở thành một người khác, ko thể lo cho ai khi mà chính bản thân mình còn ko thể lo nổi!
Một năm trôi qua, tình yêu là điều duy nhất ko có gì thay đổi, nên vui hay nên buồn còn chưa biết nữa … nhưng chắc chắn, dù là thế nào, cuộc sống của mình sẽ do mình chọn lựa, ko phải số phận sắp đặt, ko phải ba mẹ lựa chọn hay gì gì tương tự thế! Mình sẽ làm điều mà mình thật sự muốn, chỉ điều mình muốn mà thôi …
Một năm trôi qua, tình bạn là điều khiến mình vui nhất, mà cũng buồn nhất! Những người bạn thật sự hiểu và hay nói chuyện làm mình vui, vui vì tình bạn là ko kể xa hay gần, tình bạn là ko kể con trai hay con gái, tình bạn là khi mỗi lúc ta buồn, ta muốn khóc, ta biết người bạn đó sẽ ở bên ta, dù ta ko nhất thiết phải quan trọng nhất với nguời đó! Nhưng tình bạn cũng là khi mình hiểu, ko phải cứ gọi là bạn, có nghĩa là sẽ là bạn, người ta gọi mình là bạn thân, nhưng trong mắt người ta mình chỉ là một đứa bạn bình thường mà thôi … thất vọng vì mình đã tin “dù thế nào thì 4 đứa mình vẫn là bạn!”, sự thật ko phải thế, đúng ko? Nhưng hiểu ra đúng lúc là tốt rồi, điều hiểu ra nghĩa là đã biết, điều đáng sợ nhất ko phải điều ta đã biết, mà là điều ta chưa biết! Mình mừng vì mình đã hiểu! Vui vì dù thế nào, bên mình là những người bạn tốt, sẵn sàng là bờ vai, sẵn sàng chìa tay nếu mình vấp ngã … cám ơn tụi mi, hoangtube, nicolai, sếp, netpro …

Vậy là sắp sang năm mới, mọi nỗi buồn cho qua, chỉ còn niềm vui đọng lại … ta ko hối hận vì một năm vừa qua ta đã cố hết sức, đã sống hết mình, đã làm tất cả những gì ta có thể, và đã nhận tất cả những gì ta xứng đáng … ta vui vì dù thế nào, ta cũng đã có một năm, BỘI THU CẢM XÚC!

CHÚC MỌI NGƯỜI MỘT NĂM MỚI TỐT LÀNH, MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC!

Trái Tim Gần Nhau

tự nhiên muốn nghe, dù đã post một lần rồi. “phút s này một mình tôi thôi, nước mắt tràn ngập lòng chơi vơi, …”

Trái Tim Gần Nhau

Artist: Phương Anh
Composer:
Hồ Hoài Anh - Huy Tuấn

music.yeucahat.com © 2006-2007

Chia tay nơi đây những đêm dài vui bất tận

Nơi kỉ niệm trong ta khó quên,nơi buồn vui ta có

Bao điều giản dị cho nhau

Nơi tình yêu sáng trong từng con tim.

Chia tay nơi này một mình tôi thôi

Xa nhau rồi nghẹn ngào trong tôi

Vì cuộc vui này sao qua mau ngày ta có nhau.

Phút giây này một mình tôi thôi

Nước mắt tràn ngập lòng chơi vơi

Dù hôm nay rời xa nhưng trái tim luôn gần nhau.

Ngày chia tay sẽ nhớ mãi nhớ mãi những ngày gần nhau

Nơi kỉ niệm trong ta giờ sao khó quên

Ngày chia tay sẽ nhớ mãi nhớ mãi từng phút giây này

Và từ hôm nay trái tim đã dành cho nhau mãi mãi.

Chia tay nơi này một mình tôi thôi

Xa nhau rồi nghẹn ngào trong tôi

Vì cuộc vui này sao qua mau ngày ta có nhau

Phút giây này một mình tôi thôi

Nước mắt tràn ngập lòng chơi vơi

Dù hôm nay rời xa nhưng trái tim luôn gần nhau.

link down
http://music.yeucahat.com/listen/29514-Trai-Tim-Gan-Nhau/

BẠN NGHĨA LÀ LUÔN THA THỨ !

[N] gày xưa còn bé, bạn bè giận nhau chỉ cần chu miệng “bo bo xì ”, ngoảnh mặt đi là xong, chỉ vài phút sau là quên béng đi mất, chơi với nhau rồi lại giận nhau, nhẹ nhàng như không.

[N] gười lớn giận không như trẻ con. Giận là không thèm nói chuyện, không thèm nhìn mặt. Là xóa hẳn nhau ra khỏi cuộc đời. Giận là giận thật lâu có khi là mãi mãi.

[N] gười lớn tự cho mình hiểu biết thế nhưng lại dở hơn trẻ con rất nhiều.

[N] gười lớn thậm chí không hiểu được cái ý nghĩa rất đơn sơ của tình bạn :

BẠN NGHĨA LÀ LUÔN THA THỨ !

óe, một ngày một mớ entry!

viết về lòng khoan dung …

[hưởng ứng cuộc thi của Q&S]

Lòng khoan dung? cách đây 4 năm, còi đã từng viết một bài để đi thi thuyết trình, về lòng khoan dung, sự tha thứ! Ở cái tuổi 15, 16, vậy mà đọc những điều người ta đã viết về lòng khoan dung, mình hiểu ra rằng, điều quan trọng trong cuộc sống và làm cho cuộc sống đẹp hơn đó chính là tình cảm con người … lòng khoan dung ko hẳn là điều gì to tát, mỗi người trong chúng ta hàng ngày luôn phải đối mặt với nó, có điều chúng ta nghĩ rằng nó bình thường nên ko để ý thôi!

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có lỗi lầm, thậm chí nhiều lỗi lầm. Vì thế khi tiếp xúc với mọi người, có người dễ tính thì cho qua, người khó tính để lại trong lòng, lâu dần thành hiềm khích cá nhân. Đó chính là vì chúng ta ko tha thứ cho nhau. Nếu nghĩ rằng, lỗi lầm của mọi người cũng như của mình chỉ là một điều bình thường, bình thường như hàng ngày ta vẫn thức dậy vào buổi sáng, và lỡ chân bước xuống giường, giẫm nát một con kiến mà ta ko hề cố ý ấy! Và vì ko ai muốn làm nguời khác buồn, ko ai muốn mình trở nên xấu xa, nên ta hãy luôn rộng lòng mà tha thứ cho nhau. Nếu hôm nay ai đó làm bạn buồn, hãy nghĩ rằng, cuộc sống có nhiều lúc như thế, nhưng hãy viết điều đó ra … trên cát, và để gió cuốn đi … còn những khi người đó làm bạn vui, hãy khắc lên trên đá, để nó lưu giữ mãi bạn nhé!

Nhiều người trong chúng ta, vô tình mà luôn nghĩ rằng mình thật thế này thật xấu xa thế kia … bạn có nghĩ rằng, ai trong chúng ta cũng cần tha thứ, bạn có thể cần tha thứ cho người khác, và cũng cần tha thứ cho mình nữa … Những nguời tự tử là minh chứng cho việc họ ko thể tha thứ cho bản thân mình, họ nghĩ rằng họ đã phạm quá nhiều sai lầm, và ko thể thay đổi được nữa … nhưng con người ai cũng như ai, nhiều sai lầm lắm, nếu ai cũng ko tha thứ cho thất bại của mình thì ai cũng có thể rơi vào tâm trạng chán chường và trở nên yếu đuối ko tự tin vào chính mình. Điều đó sẽ ko có tác dụng tích cực cho cuộc sống của bạn, cũng như cuộc sống của mọi người xung quanh bạn! Thất bại chỉ có ý nghĩa, khi mà nó làm bạn trở nên mạnh mẽ và biết rằng, mình thật sự ko giỏi giang về lĩnh vực đó, và mình cần cố gắng hơn thay vì ngồi ủ ê chán chường vì một lựa chọn sai lầm trong quá khứ!

Nhưng tha thứ hay khoan dung ko có nghĩa là bạn phải lúc nào cũng là đức mẹ, lúc nào cũng mở lòng, lúc nào cũng đối tốt với người khác, lúc nào cũng hiền lành, với cả những người không hề tốt với mình … cuộc sống rất phức tạp, ko ai có thể rút ra một công thức áp dụng cho tất cả mọi người, nhưng theo còi, cuộc sống vốn dĩ rất công bằng, ai nhận được nhiều thì mất cũng nhiều, ai cho đi nhiều thì nhận lại cũng nhiều, điều đó có thể ko rõ ràng, có thể ko xảy ra vào hôm nay, nhưng bạn sẽ nhận lại được vào một lúc nào đó … ko ai có tất cả mọi thứ, và ko ai mất tất cả mọi thứ! Mình ko đối xử xấu xa với ai cả, những ai ác độc với mình sẽ tự nhận hậu quả, mình chẳng cần trả thù làm gì! Chỉ đơn giản, mình ko nên để ai làm hại mình, người xưa đã dạy “sống mà ko nghĩ cho mình thì trời tru đất diệt” là vậy! Tránh xa điều xấu xa cũng là một cách để sống tốt kia mà!

Viết về lòng khoan dung ko hề khó, nhưng viết sao cho hay thì thật ko dễ dàng! Còi viết ko phải để đi thi, vì hiểu rằng, mình cũng chưa từng là một người giỏi văn bao giờ! Biết mình biết ta và ko bắt chính mình phải làm những việc quá sức cũng chính là lòng khoan dung, lòng khoan dung với chính bản thân mình! Thật đơn giản phải ko?

Dự án share của lớp 04 DT1

Hin nay lc lượng online ca lp 04 DT1 khá là hoành tráng, ti nào trong friendlist ca còi cũng c m người online, đng thi vì thế vic share tài liu cũng như hc nhóm trên mng khá là ph biến! Theo ý kiến ca bn L, chúng ta có th tp hp li đ hc nhóm trên mng. Theo ý ca bn Nghĩa, chúng ta cũng có th tp hp các file tài liu, up lên mt host nào đó, rùi share link đ tt c các bn cùng có th share tài liu mình có, mà vic down cũng thun tin, ko phi send qua YM rt mt. Vy trước mt chúng ta s active li blog ca lp đã b b xó lâu nay, link đây là blog ca lp

http://360.yahoo.com/profile-gEAgeiQjfqIwH61E1CvDqCY6LqI-?cq=1

các bn add vào nha, ch nhng ai là friends mi được xem blog mà thui. Ai ko biết lp blog liên h còi, còi s ch cho :D
Mi bn trong lp s được bn Nghĩa invite cho mt cái tài khon box net, ri up lên đó, ly link b vào blog đ share. Blog hoc 1 trang web riêng cho lp thì còn phi bàn đã, trước mt mi ngui vào blog ca lp đ tho lun xem nên chn hình thc nào cho nó xôm t!
Thanks vì đã đc bài này, thông báo này đã thêm page view cho còi, hehe!

lựa chọn …

tờ sinh viên mới ra, vẫn như thường lệ, với tờ sinh viên mình ko đọc ngược từ sau ra trước như những tờ báo khác, lúc nào cũng mở tới mắt bão đầu tiên. Nhiều lúc mình nghĩ, lẽ ra nên đặt tên truyện là lựa chọn, toàn bộ truyện là những lựa chọn, nhiều lúc khó khăn, nhưng cái khó khăn đó ko hề rõ ràng. Có thể trong cuộc sống có những lựa chọn mà ta nghĩ rõ ràng ta đúng, và ta theo đó, mà lựa chọn giữa đúng và sai, còn ở đây, những lựa chọn nửa đúng nửa sai, nửa có lợi cho ta, nửa có lợi cho nguời khác – một người khác mà ta hông yêu quý!
Đặt tên truyện là mắt bão, mình nghĩ thế này, bão thì lúc nào cũng ầm ĩ, khủng khiếp, nhưng mắt bão thì như người ta nói, tâm bão bao h cũng thật yên bình. Mỗi nhân vật trong mắt bão với vẻ ngoài lúc nào cũng trầm tĩnh, như thế họ đang được đứng trên những tảng đá vững chắc, nhưng thật ra trong họ là một cuộc đấu tranh … vì nó như thế, nên mình ko nghĩ tiêu đề đó phù hợp …
Đọc mắt bão luôn làm mình ngộp thở, tin ko? vậy mà mình vẫn đọc nó mỗi ngày, mình là vậy, luôn biết cái gì đó trong mình làm hại mình, nhưng ko thay đổi. Hôm nay lúc xem phim Uyên ương hồ điệp, nghe Quỳnh Như nói rằng “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” khi sư bá của cô í bảo nếu cứ thế sẽ chẳng ai iu cô ấy đâu! Tự nhiên mình hiểu, uhm, sống là cũng phải biết chấp nhận mình nữa, nếu mình chấp nhận mình, thì người khác cũng sẽ chấp nhận mình, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, ko phải đi tìm câu trả lời cho câu hỏi vì sao mình lại thế này hay thế kia, chỉ đơn giản, uhm, mình là thế đó! Quỳnh Như nghĩ đúng, ko thể sống cùng một người muốn mình thay đổi dù người đó có yêu mình tới mức nào, chỉ đơn giản hãy yêu tôi trước, yêu bản thân tôi y như tôi đang yêu chính tôi vậy, rồi hãy nghĩ tới chuyện khác!
Quay lại với chuyện Mắt bão, hôm nay, đọc xong, ko hiểu sao mình lại thấy nhẹ nhõm, và thật hả hê. Cái cảm giác thật dễ chịu! Nhã Thư cuối cùng cũng nói được một câu đúng, “sống thực tế ko phải là từ bỏ mọi giá trị, từ bỏ mọi niềm tin” Và mình đoán, chắc rồi tác giả cũng để cho cô ấy quay về với tình yêu thật sự trong Vĩnh, khi mà Vĩnh đã hiểu ra rằng, trên đời điều quý nhất ko phải là đạt được điều gì đó mà là có một người có thể hiểu và cảm thấy bình yên khi ở bên… tình yêu chưa phải là tất cả, chỉ là điều kiện cho điều đó xảy ra, còn điều quan trọng là cả 2 phải có một sự thấu hiểu, nói cách khác, phải yêu theo cách mà đối phương muốn! Nhưng mình biết chắc, kì sau, Nhã Thư sẽ chưa quay về với Vĩnh, cô ấy sẽ sống một mình, con gái ko cần phải có một ai đó làm chỗ dựa, ko cần phải sống bên cạnh ai, dù yếu đuối, trên đời, người cần chỗ dựa là người ko có niềm tin, chứ ko phải người yếu đuối!
Vậy là thêm một lựa chọn khó khăn … y như lựa chọn của Thái Vinh kì trước, chết cũng là một lựa chọn khó khăn đấy!
Take it easy, mình sẽ phải cố gấp nhiều lần thời gian tới, nhưng mình phải mạnh mẽ, ít nhất luôn có một nguời bên mình, phải ko? Thanks a lot, my friend, for talking with me and giving me more strength!

break … and break …

everything seems to be so easy …
it takes lots of days and nights to think …
but only one second to decide!
I really still …
but I can’t continue …
why everything comes so hard for me????????????

wanna go …

everything is clear, so clear!
and it makes me exhausted!
how can you live with no love? no money? no dream? and nothing to be target?
I wish that I can do all … again …
I wish I have a chance, to choose all, again …
I wish …
too much for today!

đi làm ???

Tự nhiên lăng xăng làm việc nhà, rồi lại nghĩ vẩn vơ, tự nhiên nghĩ, mình vẫn cứ chống đối kịch liệt chuyện ba mẹ thích mình học xong ở lại trường. Nhưng nếu ko thế, thì thật sự mình muốn làm gì?
Mình vẫn thường đổ lỗi cho nguời khác, khi mình buồn, mình cố tìm ra lỗi, và đổ cho ai đó, ko thừa nhận rằng tất cả đều là lựa chọn của mình! Chuyện học hành cũng vậy, lúc nào cũng đổ lỗi là tại ba mẹ mà con phải khổ ri nè, phải học cái mà mình hông thích ri nè, nhưng mà tại ai? Tại hồi nớ mình nghĩ thích học bách khoa nữa chớ, tự mình đăng kí chớ! :(
H cũng thế, nếu mà mình buồn là vì người này người kia, vì bạn bè, vì anh, chứ hông phải tại mình lựa chọn làm cái này cái kia rồi bùn!
Quay lại với chuyện đi làm, hông hiểu sao tự nhiên thích làm cô giáo, tới lúc đó mình sẽ làm một cô giáo thật tốt, sẽ ko bắt học sinh phải học những điều khô khan cũ kĩ, sẽ cho học sinh được quyền nói, được quyền phê bình, được quyền lựa chọn điều mình muốn học hay ko muốn học … nói chung tự nhiên muốn được là một nguời ảnh hưởng tới nhiều người, chắc là do đi học Mr Tiền, và thích cách dạy của thầy quá, thích cách thầy ảnh hưởng tới mình, tới suy nghĩ của mình, thân thiết như một người bạn lớn vậy!
Nói cho cùng, làm cô giáo là cái mà mình hiểu rõ nhất. Sống và thân thiết với trường BK từ khi còn nhỏ xíu, lang thang chơi cũng đó, ngày ba còn làm cả ở xưởng, mình suốt ngày chơi với mấy thanh sắt quấn biến áp chữ E chữ I, lớn lên đi học, gặp thầy cô cứ quen chào cô chào chú, từ lao công tới bảo vệ, ai ai cũng quen mặt khoanh tay ra chào …
Nhưng vì hiểu rõ nhất, nên biết cả những điều chẳng tốt đẹp gì ở đây! Mình đổ lỗi là do môi trường làm việc hông phù hợp. Nói cho hay rứa, chứ thật ra là chán ghét những tư tưởng già cỗi, cổ lỗ của những người đi trước. Cứ nghĩ tới lúc phải làm việc với những nguyên tắc chán ghét đó thì mình … thà chết còn hơn! (nói vậy chứ chết răng hơn dc, thua hết cả!)
Mình ước chi làm được như thầy chủ nhiệm, vạch cho mình một con đường đi riêng, ko phải chịu đựng những tư tưởng cổ hủ ấy! Nhưng … liệu mình có làm được như thế hông?
Nhưng nếu có một lựa chọn khác, thì mình sẽ lựa chọn cái gì? Nói là thích làm cho Intel, nhưng đó là vì nghe Mr Việt ca ngợi nó thế thôi, chớ có biết chính xác vô làm cái gì đâu! Ko biết là sẽ làm cái gì, công việc đó có phù hợp với mình ko? Mà mình có vô nổi đó ko mới là vấn đề nghiêm trọng!
Nói cho cùng, học xong, như bao người, mình muốn đi làm, muốn có xiền, muốn tự mình nuôi sống bản thân, và ra sống riêng, tự lập! Nhưng … lựa chọn hay nhất có lẽ vẫn phải đi học tiếp, bằng mọi giá, vì thật sự vẫn chưa sẵn sàng lựa chọn một công việc! Chẳng lẽ, đi học tiếp, tốn một mớ xiền chỉ vì một lí do chẳng phải lí do như thế hay sao?
Những lúc thế này, ước gì mình có một người chị, hoặc một người anh cũng được, nói cho mình biết mình phải làm gì? Cho mình một lời khuyên, để đi đúng hướng! Dù gì cũng sắp lựa ngành rùi, nếu muốn vào mobi, thì phải học viễn thông, muốn làm sds thì phải học điện tử. Chả lẽ mình chỉ biết được có thể thui sao!? hic hic!
can anybody help me?