Ngày còn bé, e đã từng có một nỗi sợ khoảng cách! Ấy là lần đầu tiên xa mẹ, lần đầu tiên hiểu rằng bên mình ko còn ai có thể tin tưởng, và sợ đến mức phát sốt, dù vẫn biết có nhiều người bên cạnh chăm sóc và lo lắng cho mình … e đã rất sợ, bởi e ko biết đường tìm tới mẹ, vì thể e đã thấy mẹ ở rất xa …
Ngày trước, e cũng đã từng có một nỗi sợ khoảng cách. Khi e hiểu xa cách cũng có nghĩa là đánh mất. E sợ và lo rằng tình yêu chưa kịp lớn và vững vàng trước mọi thử thách thì đã phải cách xa, sợ rằng mình ko đủ bản lĩnh để giữ trái tim một ai khác, sợ rằng ai kia cũng yếu mềm, và vì thế, nhưng ko phải chỉ vì thế, e đã ở lại …
Khi e lớn, e cũng vẫn sợ khoảng cách. Không còn là khoảng cách địa lí, bởi nhiều khi khoảng cách địa lí không còn ám ảnh nữa, khi mà người ta có email, có YM, có thể bay đi và bay về HN SG chỉ trong phút chốc! Nhưng có khoảng cách nghĩa là không khỏa lấp được, không hay thật khó để lấp đầy những khoảng cách …
Đó là khoảng cách giữa hai thế hệ, giữa ba mẹ và em, có những điều thật khó giải thích, có những điều thật khó thông cảm và thấu hiểu. Em hiểu, và ba mẹ cũng hiểu, mọi điều đều xuất phát từ lòng yêu thương, kể cả những điều cấm đoán, kể cả những mắng mỏ và rầy la, nhưng khoảng cách giữa e và ba mẹ, thật khó để lấp đầy …
Đó là khoảng cách giữa a và em, khoảng cách giữa những suy nghĩ khác nhau của con trai và con gái, khoảng cách giữa những người không lớn lên cũng 1 môi trường, và nhiều khi e tưởng là sẽ ko lấp đầy được, dù ở đó có tình thương yêu!
Đó là khoảng cách 200 cây số mà ngày mai, ngày kia e và a xa nhau, e tưởng mình ko lo lắng và ko sợ những khoảng cách địa lí, nhưng … sao vẫn thấy buồn!
con gái …
Thường thì trong cuộc sống, một điều bất thành văn là có nhiều việc được mặc định là việc của con gái! Và hôm nay, ko phải lần đầu tiên, tự dưng thấy thật mệt mỏi vì mình là con gái!
Là con gái, nghĩa là nếu sáng mai có kiểm tra, có nhiều bài để học, hoặc cả ngày đi học về mệt mỏi, thì việc nhà vẫn là của mình! Cho dù có thể trong nhà có con trai, và con trai đang ngồi ko, thì việc đó được mặc định là việc của con gái, con trai ko đụng tay vô! Vậy có bất công ko? Công việc nhà, ai cũng phải làm, bởi nhà là của cả con trai và con gái, đâu hà cớ gì mà việc nhà nhất thiết phải là của con gái! Ko buồn bởi xã hội nghĩ thế, mọi người nghĩ thế, mà buồn vì con trai cũng nghĩ thế, và con trai hình như chẳng thương con gái những lúc như thế hay sao í!?
Là con gái nghĩa là luôn được mặc định rằng mình ko giỏi giang và thông minh, ko nhanh nhẹn như con trai! Có những công việc mà con gái cũng ưa thích, cũng có thể đảm nhận, nhưng được mặc định là chỉ tuyển con trai! Tự nhiên gây ra suy nghĩ rằng, con gái chả việc gì phải học thật giỏi, cứ chăm chỉ là dc, đừng làm sếp, đừng quá giỏi giang, kẻo bị ế chồng! mà cũng chưa chắc đã dc làm công việc mình yêu thích! Mình mừng vì mình ko thông minh, ko giỏi giang, ko nhanh nhẹn, nhưng bùn vì chẳng bao giờ được coi trọng như con trai! nhất là trong lĩnh vực mình đang học, tủi thân, nhiều lúc chạnh lòng khi người ta bảo “con gái kĩ thuật thì xấu xí và khô khan”, cái gì cũng xấu cả sao? Vậy đừng yêu nhé, ta đây chả thèm!
Là con gái, nghĩa là rất nhiều chuyện phải ý tứ, giữ gìn, là phải rèn luyện tam tòng tứ đức, là phải nhỏ nhẹ, tươm tất, gọn gàng … đủ thứ để cố gắng nhiều hơn con trai! Nhưng những điều nhận được thật là ít ỏi, chả bao giờ được nhận những cơ hội lớn, chả bao giờ đươc đánh giá cao, chả bao giờ khen ngợi chỉ toàn là chê bai và so sánh! Và sẽ phải chịu đựng nhiều áp lực nếu vấp phải sai lầm! Nếu con trai là con gái thử coi, chỉ cần ko dc cởi trần những ngày nóng cũng là một cực hình rồi!
Là con gái, nghĩa là ko phải con trai, nghĩa là ko có những đặc ân của con trai, ko có những ưu tiên dành cho con trai, là một cuộc sống nhiều lo lắng hơn con trai, nhiều nước mắt hơn con trai, nhiều sợ hãi hơn con trai, và nhiều nhiều điều phải suy nghĩ hơn con trai!
Vì thế, ko gì hơn là hãy yêu thương người con gái của mình, người con gái ở bên cạnh mình, người con gái thân thiết bên mình! Nếu mỗi người con gái là một đóa hoa tô điểm cho cuộc sống, hãy nâng niu như nâng niu một bông hoa mong manh nge!
nhật kí online 25.1.2008
Hôm nay là sn mi đó! Dù ở thật xa, ta cũng vẫn muốn chúc mi thật nhiều niềm vui và hạnh phúc, ko chỉ trong hôm nay mà trong 365 ngày sắp tới! Ta muốn tặng mi món quà mà mi mong ước, nhưng như vậy có làm cho bạn gái mi giận mi ko?
Tình bạn có thể tới những lúc mà ta ko ngờ nhất, có thể là những người mà ta ko hề nghĩ rằng sẽ là bạn! Nhiều khi ta nghĩ, ta thật may mắn vì được cho nhiều cơ hội, có những người bạn như mi, có những lúc buồn nhất, ta mới hiểu được tình bạn thật sự ko cần người ta phải nói rằng ta là bạn thân của mi, chỉ đơn giản khi nhận dc mes của ta, và mi ở bên ta thôi!
Thật lạ ngày sn của mi lại làm ta có dũng khí cho những quyết định của mình, những lời mi nói, dù đã lâu lắm rồi nhưng ta tin là nó vẫn đúng bây giờ. Ta cần dũng cảm, rất nhiều dũng cảm, giống như mi cũng vậy, hiểu rằng cảm giác luôn là điều khó vượt qua, nhưng ta sẽ làm được, ta tin như vậy, và ta nghĩ chắc mi cũng tin ở ta!
Ta online và nhìn nick 360 của mi, hiểu ra điều mi muốn, ở chính mi, ko dừng lại, lúc nào cũng tiến lên! Ta cũng đang cố gắng, cố gắng ko dừng lại!
Hôm nay tự nhiên ta thấy vui, vì mi ko ở đây, ko nằm trong những người có thể gọi và ở bên ta, như vậy ta sẽ ko làm mi buồn lây vì những nỗi buồn của mình! Rồi mọi thứ sẽ ổn, sẽ qua, cái ta cần chỉ là chờ đợi…
Ở trọ
Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Cành tre … í … a
Dòng sông … í … a
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời
í … a … í … à … í … à … a …
Xưa kia ở đậu miền xa
Cơn gió ở trọ bao la đất trời
Miền xa … í … a
Trời đất … í … a
Nhân gian về trọ nhiều nơi
Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng
í … a … í … à … í … à … a …
Mây kia ở đậu từng không
Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
Từng không … í … a
Người xinh … í … a
Tim em người trọ là tôi
Mai kia về chốn xa xôi cũng gần
í … a … í … à … í … à … a …
nếu thời gian có quay trở lại …
nếu được quay trở lại cách đây 7 năm, mình sẽ ko hờ hững với tình bạn như thế, sẽ dành nhiều thời gian và sự quan tâm cho tình bạn hơn, nếu thế bây giờ mình đã có thật nhiều kỉ niệm đẹp về tình bạn …
nếu được quay trở lại cách đây 6 năm, mình sẽ ko gây ra nhiều hiểu lầm như thế, nếu thế, giờ mình đã có một người bạn tốt và …
nếu được quay trở lại cách đây 5 năm, mình sẽ sống hết mình vì điều mình lựa chọn, vì ước mơ từ nhỏ, sẽ ko hèn nhát lựa chọn con đường dễ dàng mà ba mẹ chỉ ra, nếu thế, có khi bây giờ mình đã là một cô sinh viên học viện như mình muốn.
nếu được quay trở lại cách đây 4 năm, mình sẽ ko cư xử trẻ con như thế, sẽ hòa đồng hơn với mọi người, nếu thế, có lẽ bây giờ mình đã khác!
nếu được quay trở lại cách đây 3 năm, mình sẽ ko vội vàng quyết định về một điều quan trọng như thế, sẽ dành thời gian cho 4 đứa bạn mình nhiều hơn, có thể như thế giờ mình ko quá xa lạ với tụi nó đến thế!
nếu được quay trở lại cách đây 2 năm, mình sẽ ko mờ mắt bởi những điều người ta nói, sẽ lựa chọn con đường mình muốn đi nhất, có thể giờ đây mình đã thực hiện được ước mơ của mình!
nếu được quay trở lại cách đây 1 năm, mình sẽ dành suất đi thi ấy cho bạn, có thể bây giờ bạn đã nổi tiếng và thành công như bạn muốn!
nếu được quay trở lại cách đây 6 tháng, mình sẽ tham gia chương trình tình nguyện hè, có thể giờ đây mình ko còn cảm thấy thật lạc lõng mỗi khi … như thế!
nếu được quay trở lại cách đây 3 tháng, mình sẽ đủ can đảm quay đi, và như thế bây giờ ko còn phải nghĩ mông lung nữa …
nếu được quay trở lại cách đây 1 tuần, mình sẽ tới tham dự buổi liên hoan, có thể giờ đây mình đã có thêm một chút niềm vui …
Trong cuộc sống, vẫn biết ta sẽ có thật nhiều sai lầm, thật nhiều lưa chọn ko chính xác, nhưng nhiều lúc mình vẫn ước rằng mình có thể làm lại, dù biết chắc điều đó là ko thể… nhưng mình hối tiếc mà vẫn cảm thấy vui, bởi vì …
vui vì nhờ sai lầm của 7 năm về trước, mình đã hiểu ra rằng, tình bạn thật quý giá, và ko có nó thì con người sẽ rất buồn chán và đau khổ. Những điều học được giúp mình trân trọng những tình bạn tới với mình hơn, và mừng vì bây giờ có thể tự hào bên mình có nhiều người bạn tốt!
vui vì nhờ sai lầm của 6 năm về trước, mình hiểu ra rằng, ko phải lúc nào trái tim cho đi ta cũng sẽ nhận lại trọn vẹn, và ta hiểu rằng, có đôi khi người ta bảo với mình rằng mình thật đặc biệt ko có nghĩa là trong họ thật lòng nghĩ như vậy, và tình bạn thật sự chắc chắn ko làm ai đau khổ! Hãy quên những người dễ dàng quên ta đi!
vui vì nhờ sai lầm của 5 năm về trước, mình mới biết mình có đủ khả năng làm mọi thứ, chỉ cần mình quyết tâm, và nhiều khi sống ko phải vì ước mơ cũng ko hẳn là ko tốt! Điều quan trọng là ta phải sống trọn vẹn với tất cả những điều ta đang có!
vui vì sai lầm của 4 năm trước, ta hiểu rằng, ta đã làm hỏng những mối quan hệ, và chắc chắn rằng sẽ ko bao giờ cư xử như thế một lần nữa!
vui vì sai lầm của 3 năm trước, ta học được rằng nhiều khi, tình yêu ko hẳn chỉ là sự cảm nhận của con tim, mình con tim thì ko đủ, và ít nhất, ta tự hào vì mình đã yêu chân thành, cho dù sự chân thành ấy có được đáp lại hay ko!?
vui vì sai lầm của 2 năm trước, ta nhận ra mình còn rất mạnh mẽ, mình đủ sức đứng lên từ thất bại, và mình có thể lấy lại tất cả những gì đã mất, chuẩn bị để vượt tiếp những khó khăn đang tới, có thể sẽ khó khăn hơn rất nhiều, nhưng ta ko sợ, vì đã chuẩn bị thật kĩ càng!
vui vì 1 năm trước ta đã được thử, được trải nghiệm và hoàn toàn ko tiếc nuối những gì mình trải qua, và mừng vì bây giờ ta hoàn toàn vui vẻ và ủng hộ bạn khi thấy bạn đang tự tin với cơ hội lại đang đến!
vui vì 6 tháng trước ta đã có đủ thời gian để quyết định năm sau sẽ tham gia, và chắc chắn một lựa chọn có suy nghĩ thật kĩ thì ko thể sai lầm!
vì nhờ những quyết định sai của 3 tháng trước, ta tự tin rằng ta đã cố hết sức, đã làm mọi điều, và giờ đây, ta ko hề hối hận nữa dù điều gì tới đi chăng nữa!
Mình dù ko vui vì 1 tuần trước, nhưng mình biết là còn nhiều cơ hội và mình ko cần phải hối tiếc vì một điều đã qua! Vì như thế thì cũng thật vô ích!
nửa đêm …
Nửa đêm, cái khoảng không gian tĩnh lặng này bất chợt trở nên đáng sợ, ta nhận ra mình đôi lúc thật nhút nhát, giật mình vì tiếng mèo kêu hay tiếng xe bất chợt rú lên ngoài đường …
Ngồi mãi trên computer giống như một thứ bệnh nghiện, nhiều lúc biết là không có việc gì làm với nó, giống thói quen, một thói quen khó bỏ!
Những lúc thế này, mong vào đi học, mong được bận rộn và có nhiều áp lực, như vậy sẽ ko nhàm chán … rảnh rỗi thường làm người ta cảm thấy mình thừa thãi, và chán chường!
Tự nhiên thèm được đọc một quyển truyện, thèm được mong ngóng một chương truyện dài kì, thèm được chơi game thỏa thuê … tự nhiên thắc mắc sao mình chẳng bao giờ có quyền làm những điều mình muốn!?
Bạn bảo, mình thật hạnh phúc, vì mình control được cuộc sống của mình! Có lúc mình cũng nghĩ như vậy, nhưng những lúc như hôm qua, hôm nay thì không! Cái cảm giác bứt rứt khó khăn vì mình hiểu, mình chỉ control được một số điều nhỏ nhặt, còn lại, những điều không thuộc hẳn về mình, thì mình nhiều lúc chỉ là khán giả thôi! Bạn không hiểu mình, giống y như mình cũng không hiểu chính mình í!
Mấy hôm nay, thèm về quê! Lạ thật, về quê cũng là một thói quen, ko hơn, vì hình như mình ko có xíu khái niệm tình cảm gì trong đó! Nhưng … ruột thịt là một điều gì đó thiêng liêng mà mình ko hiểu ra, cảm giác thân quen khi nghe mùi hương bà thường thắp, cảm giác thân thuộc khi đi trên những con đường ở đó, cảm giác nhẹ nhõm và bình an thật sự mỗi khi về nhà … Cảm giác là một điều gì đó thật đáng quý trọng!
Về quê, giống như chạy trốn! Bởi ở đó chẳng ai biết mình, chẳng ai biết mình đang làm gì hay sống ra sao, ngoài những người thân! Nhiều khi về quê, mình trông thật lạ, nhiều lúc không giống mình bây giờ nữa! Hay như người ta nói, uống nước khác thì người ta cũng khác!? Nhưng biết chắc, về quê, mình luôn cảm thấy thư thái, bình an, và luôn vui vẻ, không như ở đây!
Nhớ Tom, nhớ cái cách nó quậy phá. Nhớ cách mấy đứa e không bao giờ cho mình yên, sẽ chẳng bao giờ buồn! Nhờ giọng nói, nhớ không khí của những buổi chợ! Có cái gì thân quen không thể hiểu vì sao!
Trời lại đang mưa, cái kiểu mưa chập chạp chứ ko ào ào mưa rồi hết, cứ dai dẳng, rấm rứt! Tự nhiên mưa làm mình nhác, nhác cả bật ipod nghe nhạc, nhác cả công việc đang dở dang!
Muốn online, và muốn nói chuyện, với ai cũng được! Nhưng friendslist ko còn ai online! Chỉ mình mình, rất điên!
Tiếp tục nào, nghỉ ngơi vậy đủ rồi! Làm người bận rộn thì không còn thời gian mà nghĩ mình đang buồn hay đang vui! Đang cố gắng làm người bận rộn đây! Không biết khi nào thì chán chính mình!???
mình có sai ko????
Mình nhiều lúc ko biết liệu mình có sai ko, khi mình nghĩ rằng một điều gì đó đang ko đúng, một ai đó đang làm sai, và thay vì thay đổi nó để tốt hơn, thì mình lại đứng xa, tránh xa khỏi nó. Và mình nghĩ rằng, cứ thế, mình chỉ cần giữ cho chính mình ko xấu xa như thế là được! Nhưng nhiều lúc như vậy là ko đủ! Vậy mình có sai ko?
Nhiều lúc mình nghĩ rằng việc đó mình ko thể làm tốt! Và mình lựa chọn ko làm việc đó, dù biết rằng có khi người khác làm thì còn ko tốt hơn cả mình. Nhưng mình lựa chọn điều làm mình thoải mái, lựa chọn một cách sống đơn giản, điều gì làm tốt mình sẽ làm, điều gì ko thể hoàn thành tốt, mình từ chối! Vậy liệu mình có sai ko?
Mọi thứ giống khi mình thấy ai đó đang hiểu sai một bài toán, và mình để họ tự tìm ra cái sai của mình, ít khi nào lên tiếng chỉ ra cái sai đó, vì nghĩ nếu tự họ tìm ra thì mới nhớ và hiểu vấn đề đó! Nhưng có khi họ sẽ ko biết là họ đang sai! Vậy mình có làm sai ko?
so confused!
1 phút dở hơi
có 1 phút dở hơi còi xóa hết tất cả những gì mình vừa viết, vì lâu rồi mới lại blog, chả lẽ lại viết linh tinh!
có 1 phút dở hơi muốn del hết đống ảnh của a và em, nhìn đi nhìn lại chả có cái nào đẹp để post lên blog!
có 1 phút dở hơi muốn chạy thật xa, chả ai với tới, kêu lại …
có 1 phút dở hơi muốn nghỉ thi, ở nhà coi thử cảm giác thế nào!
có 1 phút dở hơi muốn viết entry mà chả biết viết gì
có 1 phút dở hơi quyết định thế này, sau lại hối hận lẽ ra nên làm thế kia!
có 1 phút dở hơi nói với người ta thế này, h thấy hối hận sao mình ko chờ chút rùi nói!
có 1 phút dở hơi bật máy tính lên ngồi lang thang net, cuối cùng mẹ la vì tháng này tiền net eo ơi
có 1 phút dở hơi …
đúng là dở hơi!
offline staff!!!!!!!!!!

Đây là những nhân có mặt trong buổi staff hôm nay, mong là có nhìu buổi dc cf miễn phí như vầy nữa, hehe!
Lâu rùi mới lại đi cf sen, không khí thật là thoải mái, thích nhất ở quán cf là ghế nệm, hôm nay dc thỏa mãn lun! ^.^ Sau này nhất định có laptop sẽ thường xuyên đi Sen!
nửa đêm …
Dậy, đọc truyện của Phan Hồn Nhiên, Người mưa, ko hiểu lắm tựa đề, chỉ bất chợt như muốn khóc khi đọc tới đoạn kết “Anh biết là em ko tha lỗi. Nhưng a vẫn xin lối vì làm e thương tổn. Và anh đang bắt đầu hiểu, điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Anh muốn nói với em rằng, anh nhớ em nhiều lắm. Giá như a là món đồ chơi hỏng, và e nhận sửa…” Một ý tưởng lạ lùng, “giá như anh là món đồ chơi hỏng, và em nhận sửa …” Đó có phải là tình yêu? Mỗi người trong chúng là một món đồ chơi hỏng, và tình yêu đem tới cho ta một người thợ tuyệt vời, để sửa chính ta! Mọi thứ, thường là thế, mọi điều, thường là thế, lúc nào cũng có lí do!
Chuyện kể về một cô bé dân kĩ thuật xấu xí, phải chăng mình đồng cảm bởi chẳng khác gì mình, con bé cũng gầy nhom và bừa bộn … Nhưng cuối cùng có một chàng hoàng tử tới, và yêu cô ấy! Vì cô ấy biết đánh đàn, dĩ nhiên là ko phải chỉ vì thế, người ta yêu nhiều hơn thế, có điều đó cũng là một lí do, những người có tài thì thường tới với nhau! Mình thì ko có tài, chẳng có gì đặc biệt, sẽ ko ai gân cổ lên cãi cả, mình biết! Đang đọc quyển Tin ở chính mình. Mình đang đọc, và biết là mình cần đọc hết đống sách ở FAHASA thì mới mong thay đổi được. Nhưng dĩ nhiên là ko bao giờ đọc hết, cũng đã định mua một tháng một quyển, nhưng rồi nhà xuất bản hàng tháng ra cả chục quyển như vậy!
2! hôm nay toàn kể chuyện tình yêu, tự nhiên test, tự nhiên ngẫm, thấy 2! hình như đang nói tới một tình yêu nào xa vời lắm, ko ở quanh quen thuộc, giật mình! Chả hiểu làm sao!
Hoàng tử thì chỉ có trong chuyện cổ tích, cũng như những chuyện tình lãng mạn thì chỉ có ở trên phim, làm gì có chuyện một đứa con trai đi đan áo, làm gì có chuyện con trai nấu ăn cho vợ ngồi chơi! Mình chỉ đọc, chỉ nhận ra một vài câu đúng đúng, nhiều lúc thấy hay hay! Giống như Minh, có khi mọi thứ đang ổn, lại muốn một điều gì bất ổn, có điều, mình là công chúa, nếu có thể là công chúa, chứ ko phải hoàng tử, và mình thì ko đủ giàu có để có những điều bất ổn mà mình muốn! Cũng chẳng đủ tài năng, hay đúng hơn là ko đủ dũng cảm để lựa chọn, yên ổn là điều tốt nhất!
Ngủ thôi, viết ra nhẹ đầu sẽ dễ ngủ hơn! Chỉ thế thôi, ai đọc tới đây thì chúc một ngày tốt lành để cảm ơn nha!