Người ta bảo đôi khi cũng phải dừng lại đế sống thật chậm, đề ko bị cuốn đi thật nhanh!
Mình cũng thế, thời gian vừa rồi, phải chăng đã bị cuốn đi quá nhanh?
Quá nhanh đề nhận ra nỗi buồn trong mắt đứa bạn thân nhất?
Quá nhanh đề invi với đứa em mà mình yêu quý!?
Quá nhanh đề nhận ra tình yêu trong mình thay đổi?
Quá nhanh đề hững hờ và thờ ơ?

Những niềm vui đôi khi đáng sợ hơn những nỗi buồn, mọi người có biết ko?
Khi ta buồn, có thể ta ko còn thờ ơ, ta chợt nhạy cảm hơn với những điều thay đổi!
Khi ta buồn, ta chợt có nhiều thời gian hơn đề quan sát, đề nhận ra ai đó cũng cần ta, cần ta cả khi ta yếu đuối thế này!
Còn khi ta vui, ta cứ vô tư đi tới đi tới, vô tư cười đùa, vô tư xông xáo mà ko nghĩ tới ai!

Bạn hỏi Còi đã hết cô đơn chưa?
- Còi chưa bao giờ cô đơn, chỉ là còi tự tưởng tượng ra, bởi vì … còi luôn có bạn ở bên!

Im lặng đôi lúc cũng là chia sẻ?
-Còi trân trọng cả những lúc bạn chỉ ở bên chứ ko nói gì!

Còn ta có quyền gì luôn bắt người khác phải yêu thương?

Không phải con đường nào mình chọn đi cũng sẽ đúng, mình biết! Nhưng đối diện những điều mình biết là mình đã làm ko đúng cũng khó khăn như khi lựa chọn con đường nào đúng vậy!? Dù thật ra còi sẽ đối mặt chứ ko lẩn tránh. Thật ra là còi sẽ ko bao giờ mất thời gian đề sửa chữa lỗi lầm đó, vì nhờ nó còi cũng nhận ra nhiều điều! Cám ơn rằng cuộc đời đã chỉ cho còi điều đó sớm hơn chứ ko phải hối hận vì mình đã ko biết!

Con đường mà còi đi sắp tới sẽ ko có bạn, sẽ ko có ai đó đề mà giận dỗi hay thờ ơ! Ko chắc nó sẽ tốt, nhưng còi sẽ đi tới đích dù có bạn ở bên hay ko! Đừng trách còi gì cả, ai cũng có lí do này hoặc lí do khác, còi ko thể có tất cả, và còi hài lòng với sự lựa chọn của mình, dù còi ko thật sự hạnh phúc trọn vẹn với nó!

Thôi trách bản thân, hãy quên đi … đời có bao nhiêu mà dằn vặt mình hoài!

cô đơn …

Bất chợt, ta bỗng thấy sợ, vì ta ko có ai đề đi cùng!!!
Lang thang, trong lòng băn khoăn ” liệu có đúng như ba đã nói, mình ko có ai để đi bên cạnh!”?
Mệt mỏi, dù thế nào thì ta cũng phải sống, vẫn phải như thế này thôi, dù có hay ko có bất kì điều gì!?
Uhm, thì là đúng như vậy đi nữa, thì sao?
Không phải là tất cả, cũng ko phải ko là gì cả! Lửng lơ!
Buồn!

Entry for June 22, 2008

Vậy là thi học kì đi được nửa chặng đường rồi đó!
Ngày này năm sau ta sẽ ko còn là sinh viên nữa! Không biết tới lúc đó, mình sẽ như thế nào, sẽ vẫn hạnh phúc và yên ổn trong những dự tính tốt đẹp và nhiều triển vọng hay ko?
Còn bây giờ, sau lưng là 2 môn thi đã hoàn thành tương đối tốt, vẫn có thể hy vọng một kết quả như đã mong đợi! Còn trước mắt là 2 môn thi nhiều phần tự tin và 2 cái đồ án ko thể tự tin nhiều, nhưng hy vọng nhiều!

@anh: Em mong anh cố gắng, em đã mong chờ rất nhiều!

lost!

Entry for June 21, 2008 --- 3 - 2 = 1,All - All = 1 magnify

“Ta đang có tất cả”.Ai dám nói câu đó nhỉ .Khi ta nói câu đó,ta đâu biết rằng thật ra ta chẳng có gì cả,chỉ có duy nhất 1.
Một lúc nào đó,ta nhận ra là ta đã đánh mất 1 số thứ,1 số đã rời bỏ ta 1 cách từ từ,chủ quan hoặc khách quan,vô tình hoặc cố ý.Nhưng thật sự là đã mất đi,chỉ còn lại 1.
Có những thứ nhìn bề ngoài thì thật ra nó còn ở bên ta,nhưng thật ra ta đã mất nó rồi,chỉ còn lại 1.
Liệu 1 đó có sẽ ko mất đi .

==================================

Vào sinh nhật 15 tuổi,tôi được tặng 1 cuốn sổ tay rất đặc biệt.Không trang trí cầu kì,ko họa tiết sặc sỡ như thường thấy,nó giản dị với tông màu xanh nhạt.Cuốn sổ khiến tôi cảm thấy đặc biệt vì nó có từ “Lose” được in rất to phía ngoài,tôi đã từng nghĩ,tại sao mình lại nhận được 1 món quà sinh nhật như thế.Và rồi ko hiểu,và rồi cũng bỏ quên nó luôn.
Hôm nay,tìm lại,cũ và nhạt màu.Nhưng nó vẫn chữ “Lose” ấy,vẫn khắc từng đường nét,sau 5 năm,ko có j thay đổi.Có lẽ ng` tặng tôi cuốn sổ này muốn tôi nhìn lại,suy nghĩ,hoặc jả,ng` ta muốn nói với tôi điều j…

Mất đi và lấy lại được
Dạo còn nhỏ, tôi rất hay làm mất đồ dùng của mình mỗi khi đi chơi hoặc đi học, những vật dụng trẻ con và cũng ít quan trọng. Có thể là chiếc bút máy, là cục tẩy chì hay món đồ chơi mô hình, siêu nhân gì đó… Tôi nhớ những lần trót làm mất cái gì lại chạy về “báo cáo” ngay với mẹ. Mẹ chẳng bao giờ mắng tôi mà chỉ căn dặn lại về sự cẩn thận, ngăn nắp. Hôm sau, tôi lại được mua món đồ mới thay thế, lại vui, lại tung tẩy đi chơi và (lại) có thể sẽ đánh mất đồ, lại cẩu thả thêm một hay nhiều lần nữa. Trong tôi ngày đó hình thành nên cái suy nghĩ về những điều “Mất đi và lấy lại đuợc” vì rõ ràng, tôi chưa bao giờ có cảm giác “mất hoàn toàn” cả, tôi đã có mẹ, người lấy lại tất cả. Tuổi thơ hay còn là quãng thời gian của những điều không mất đi…

–> ngày bé, mất một cái gì đó luôn đi kèm những điều la mắng, những lời cằn nhằn … với mình hạnh phúc là khi ta luôn hoàn hảo, hoàn hảo để được yêu thương?! Vì thế mình sẽ ko lạ nếu mình ko đồng ý với những tuổi thơ là khi ta có những điều ko mất đi!

Mất đi và không lấy lại được
Thành “người lớn”, “phép màu”, “cổ tích” cũng dần lùi vào góc kỉ niệm. Mới đầu là sự ngở ngàng – sững sờ, nhưng rồi tôi cũng phải quen và học cách chấp nhận thực tế – có những cái “Mất đi và không lấy lại được”, những điều quí giá rời xa, khiến trái tim bạn mệt mỏi…
Đó là lần đầu tiên tôi gánh chịu nỗi đau mất người thân, khi bà ngoại qua đời.Nhớ hồi bé thấy tụi bạn suốt ngày quấn quýt bên cạnh ông bà,đưoc long nhong khắp nơi tren lưng ông,đựoc bà fần cho cái bánh đa sau mỗi lần bà đi chợ về…thực sự là thèm lắm..thỉnh thoảng mới đc về quê nen mỗi làn về là thik lắm, thik dc bà nấu canh rau cần , rán cá cho ăn..đựoc ông bắt cho mấy chú cún mang về nuôi…. giỗ đầu của bà đã qua rồi.Cái cảm giác mỗi khi đến thăm ông ko thấy bà ngồi đó nhìn ra cửa,đã fải quen trong 1 năm rồi,nhưng sao lòng vẫn se sắt đến thế.. Thế mới hay, những người thân thật quan trọng với mỗi người. Bởi vậy, dù có bận rộn thế nào, cũng cần dành thời gian để ở bên họ, để chia sẻ và được chia sẻ. Từng giây phút trôi qua của cuộc sống quý giá hơn gấp vạn lần, khi tôi biết được rằng, có nhiều lắm, những điều “Mất đi và không lấy lại được”…

–> lần đầu tiên trong đời, mình hiểu rằng mình sẽ ko bao giờ tồn tại vĩnh viễn, lần đầu tiên hểu rằng, một lúc nào đó những người mình thân yêu hay ghét bỏ đều sẽ ra đi! Điều đầu tiên hiện lên là: nếu ai đó phải ra đi, xin hãy cho mình đi cùng, mình ko muốn ở lại một mình với nỗi nhớ thương và cô đơn đâu! Tới tận bây giờ, đó vẫn là điều duy nhất mà mỗi khi nghĩ đến, mình ko thể tự nhủ bản thân rằng mình sẽ vượt qua được!

Mất đi và không muốn lấy lại
Mọi thứ trong cuộc sống của bạn đều thật đáng trân trọng. Nhưng có nhất thiết phải cố gắng giữ lại tất cả ở bên mình? Câu trả lời là: Không – Không thể và Không nên.

“Không thể” là bởi bạn chẳng bao giờ lường trước được điều gì sắp xảy đến với mình – May măn hay xui xẻo? Thành công hay thất bại? Tôi đã từng rất hụt hẫng khi nhận ra, có những người mình coi là bạn, rất yêu mến và trân trọng, đã quay lưng đi trong những lúc cuộc sống của tôi khó khăn và bế tắc,lại có những người dành nhiều tình cảm cho mình,nhưng ko thể đáp lại ng` ta,và ng` ta ra đi.Lúc ấy, tôi buồn và chới với biết mấy.Có những cái ngã thật đau…Một thời gian dài trôi qua, vết thương lành hẳn, tôi tự đứng dậy, tự bước tiếp, vững vàng và cẩn trọng hơn. Chính sự vô tình của người khác, chính những cú ngã đau đã nói lên rằng, có những điều mất đi mà tôi chẳng bao giờ muốn lấy lại. Chúng làm tôi đau, tổn thương ít hay nhiều nhưng không mảy may để lại chút tì vết nào. Chỉ là sau mỗi lần ngã đau, tôi lại trưởng thành hơn một chút mà thôi…

–> điềuđó vẫn còn làm mình cảm thấy đau khi nghĩ, ko hiểu mình đã làm gì sai và đã phải xấu xa như thế nào để phải chịu đựng tất cả! Nhưng đúng như người ta nói, có những điều mất đi ta ko muốn lấy lại! Vào 1 phút giây nào đó, mình cảm ơn vì đã cho mình hiểu những người xung quanh mình, biết đích xác mình có những gì, có những ai bên mình thật sự! Nếu phải hối tiếc một điều gì thì mình sẽ hối tiếc vì đã nghĩ xấu về ai đó, hơn là phải hối tiếc vì mình đã dành nhiều tình cảm cho những người không xứng đáng. Bởi vì mình đã cao quý hơn họ ngay trong chính suy nghĩ của mình! Họ ko xứng đáng, hoàn toàn ko xứng đáng cho mình phải nghĩ về họ thêm 1s nào nữa! Mình thật mừng cho bản
thân vì đã luôn đi đúng con đường mà mình
cảm thấy hạnh phúc! Có thể mình sẽ ko bao giờ tìm được một ai đó để có thể gọi là “bạn thân”, nhưng mình hài lòng với những gì mình có! Dù ko phải gọi ai đó bằng một danh từ đẹp, nhưng ko có nghĩa là mình có ko!

Có nên chăng, “đánh mất” những thứ không thuộc về mình?

Nếu những thứ ấy ko thuộc v ề mình,thì hãy vui vẻ đ ể nó đi,mặc dù điều này thật khó.

Nhưng tôi tin chắc rằng những thứ thuộc về mình,khi mình trân trọng đón nhận và sống tốt vì nó,thì nó sẽ mãi mãi là của mình.Tôi đã đọc được 1 câu trong 1 quyển sách: “Khi nhìn lại đời mình trong những giờ phút kiên gan chống chọi với nghịch cảnh, bạn sẽ thấy rằng: những khoảnh khắc bạn sống thực sự là những lúc bạn làm được điều gì đó hết lòng bằng tình yêu.”

–> Mình hạnh phúc vì gia đình mình êm ấp, hạnh phúc khi được có một ai đó luôn lo lắng cho mình, và có ai đó để mình luôn nhớ, luôn sống trong tình yêu người, yêu đời! Mình hạnh phúc khi có một chuyện vui, mình có ai đó để chờ đợi YM của họ sáng lên, và nói cho họ biết là mình vui như thế nào! Mình hạnh phúc khi con đường phía trước của mình rõ ràng và tốt đẹp! …
Như vậy ko có nghĩa rằng mìnhđã ko hề mất gì cả, mà bởi vì, mình có tất cả những điều mình cần!

(Sưu tầm)

Copy từ blog bạn breeze!

… i got it! [ "it" = "Intel Engineering Scholarship 2008"]

Đã mấy ngày rùi ấy nhỉ? Cũng ko thèm để ý, sao thấy thời gian trôi đi chậm kinh khủng! Vui quá, ko biết viết gì hơn!
Đúng là mình rất may mắn! Đã chuẩn bị tinh thần cho điều xấu nhất, tự nhiên niềm vui tới, giống như ko chuẩn bị kịp để mở cửa đón niềm vui vào … lặng người … bất chợt lại thấy mình lặng lẽ ko biết nói gì!

Viết thư cảm ơn thầy cô, cảm ơn cô Hilary, cảm ơn Thầy Tiền, cảm ơn cả cô HH đã giúp rất nhiều. Điều lớn nhất mà mình có được khi nhận được học bổng này, là niềm tin vào bản thân, … uh thì mình cũng may mắn, nhưng mình cũng đã cố gắng và xứng đáng! mình như được tiếp thêm sức mạnh để làm nhiều điều hơn, cố gắng được nhiều hơn!

Cám ơn cả những người bạn khi biết mình đã không hoàn thành tốt kì interview cũng vẫn ở bên cạnh, an ủi và động viên mình. Cảm ơn anh đã luôn tin tưởng ở em. Cảm ơn ba mẹ và P đã luôn kì vọng! Cảm ơn cuộc sống vì đã cho mình một cơ hội!

Mình thật hạnh phúc, vì có một đích đến, có một động lực để phấn đấu, và có niềm tin vào điều mình theo đuổi!

… mọi chuyện giống như trong 1 giấc mơ!!!

thi nè, thi nè, thi nè …

Đã cố tránh ko muốn viết entry trong ngày này, nhưng mà cuối cùng tới h là 2h sáng ngày 14, vẫn là entry for june,13! Anyway, mình thì đã xui đủ thứ trong đời, nên ko sợ!

Vậy là một kì thi nữa lại sắp bắt đầu! Tự dưng sao lần này mình ko có cảm giác căng thẳng!??? Người ta thường ko lo lắng khi người ta quá sẵn sàng, mà mình thì lại ko sẵn sàng chút nào, vì t2 là thi môn đầu tiên, mà rất tiếc là mình lại chưa học môn ấy! Vì môn của papa thì cũng sắp thi, dù là cuối cùng, mà mình vẫn chưa học xong môn ấy! Mà mai thì mình phải đi thực hành cả ngày, và sáng t2 thì lại ham vui tham gia cisco!!! Mình biết là mình đang ảo tưởng nếu nghĩ là mình sẽ học xong tất cả, khi mà h thì 2 mắt của mình bắt đầu cảm giác nằng nặng, còn đầu óc thì ko còn sáng suốt, bắt đầu đình công nói, thui thui, đi ngủ, đi ngủ, đi ngủ!!!

Còn nếu người ta ko lo lắng thì cũng có thể là người ta đã biết trước, nếu có thất bại hay hỏng hóc gì đó, thì mọi thứ vẫn vậy, chả tốt lên, nhưng cũng chả xấu đi! Mình dĩ nhiên là ko nằm trong list đó! Vì chỉ cần thi rớt 1 môn, ôi thì thôi, mọi công sức là đổ sông đổ biển, thôi đừng mong là loại giỏi!!!

Vậy thì vì cái gì mà mình còn nhởn nhơ ngồi đây??? thứ nhất là vì h hết muốn học, ko muốn thì ko thể ép được! Phải hông nào? Còn thứ 2 là mình phải viết 1 entry thông báo cho toàn thể pà con là mình sắp thi, pà con phải vô động viên, cổ vũ … hay tặng quà, tặng kẹo gì đó bồi bổ cho mình chứ!

Hôm nay rất vui, rất vui và rất vui! Cười suốt, cảm giác rất hạnh phúc! Hoặc là t6 ngày 13 là một ngày may mắn, hoặc là mình là một đứa may mắn … nếu ko thì ko thể vui hơn thế này được! Có ai muốn biết bí quyết sao ko? bí quyết là: ” hãy sống với giây phút hiện tại! Đừng nghĩ tới nỗi lo của ngày mai, đừng nghĩ tới nỗi buồn của hôm qua! Đừng quá trông mong những điều to tát! hãy ra đường, nhìn mọi người xuôi ngược, còn ta thì thong dong, hoặc đi trên đường biển, hít thật đầy cái không khí đầy vị muối, tối tối đi học về, nghe trong gió có một mùi hoa rất lạ, thấy tự nhiên có đứa con nít lại cười với ta, rồi thì quây quần bên mâm cơm cũng những người yêu dấu, và nằm ngủ, chợt biết là mình có quyền được nhớ và nhớ một người!”

Còi bắt đầu học thi đây!
Mục tiêu kì này: 9,0 ( – … )
Chúc những ai đang ngủ thì ngủ ngon!

nhìn quanh và nghĩ …

Ko có thời gian cho những chuyến cà phê (nhắc cà phê là nhắc tới ông anh trai “kết nghĩa” hẹn đi cà phê từ hồi ra tết tới chừ chưa đi dc!), cũng lại ko có thời gian cho những lần viếng thăm, hay gọi điện … thường thi khi cần gặp ai đó, chỉ phone một cú nói chuyện vài câu rồi xong, nhiều khi cảm thấy mình thật vô tâm vì một câu hỏi “mi thế nào, khoẻ ko, học hành thế nào?” mình cũng ko bao giờ mở miệng nói được! Cảm giác sao sao!
Nhưng ngày nào những gì mới nhất thì được người ta đưa lên blog! Đôi khi với blog, mình cảm giác bạn bè gần gũi hơn, thân thiết hơn … Người bạn thân nhất hiện h của mình cũng là nhờ blog mà ra!
Rồi nhìn quanh …
[del]
Cuộc sống vẫn cứ đi chậm rãi, cho dù mình muốn nó chạy nhanh hơn nữa, hoặc dừng lại!

khoe … I miss ICCE!!!

H mới upload ảnh lên cho pà con chiêm ngưỡng, chiêm ngưỡng xong thì đừng có ghen tị nhá!

Hội đồng ICCE!!! Miss … miss ….
Photobucket

Nhiều hình đẹp quá ko biết lựa cái nào!!!


Photobucket Photobucket

Chụp với bé Quyên!!!
Photobucket

Canh me ngồi lên cỏ … ảnh thì đẹp thật mà nhớp cái quần mất tiu!

Photobucket

Bể bơi siêu cool:

Photobucket

Bữa trưa hoành tráng, ko no ko về … và free!!!

Photobucket

(Ăn) Mệt quá rùi, tranh thủ ngủ ^-^ (cái này cũng được gọi là tình nguyện đoá!)

Photobucket

Coffee break (sao toàn ăn với nghỉ vậy nè!!!) – hình như ko có cái hình làm việc nào hết!!!


Photobucket Photobucket

Bất chợt thấy mình nhỏ khung khiếp giữa resort quá rộng lớn …

Photobucket


Nạn nhân … Hà!

Photobucket

… Và tác phầm!

Photobucket
Hậu tình nguyện …

Photobucket

Còn nhiều nữa, sẽ update sau … hihi!

kết thúc và trở về …

Vậy là 4 ngày tình nguyện cho ICCE đã trôi qua thật nhanh! Trước chuyến đi, những gì mình nghĩ là sẽ mất những ngày học bài quý giá, sẽ phải mệt mỏi làm việc, sẽ phải co-operate với những người rất nhàm chán và ở đỉnh nảo đỉnh nào ko cùng quan điểm … Và thật sự là mình đã băn khoăn, ko biết quyết định nộp đơn có phần ép buộc của mình có chính xác hay ko!?

Nhưng rồi 4 ngày đã trôi qua nhanh hơn mình tưởng, nhanh hơn cả mình mong đợi! Bởi đó là 4 ngày rất tuyệt vời trong đời! Mình đã có 4 ngày để hiểu thêm về những người bạn, những người mà mình đã từng ko nghĩ đúng về họ, đã từng cho rằng họ khó gần và ở một thế giới khác ko thể hoà hợp. 4 ngày để refresh lại những suy nghĩ tiêu cực về tình bạn, về những điều người ta cho và nhận, có thể ko trở nên tích cực, nhưng đã tích cực hơn! 4 ngày để nhận ra, tình yêu là một điều gì đó rất thiêng liêng mà ta cất giấu trong tim, ko nhất thiết phải ở bên anh mình mới thấy yêu anh, mình nhận ra tình cảm đó nhiều hơn thế, mình yêu anh và có anh ngay cả khi a ko ở bên cạnh mình! 4 ngày để được nghe những điều mình chưa từng nghĩ tới, được biết những chân trời rộng mở đang chờ trước mắt, để được nghe những người đi trước nói chuyện thân tình và chia sẻ những suy nghĩ về học hành, công việc và cả cuộc sống. nhận ra rằng, ai cũng có những phút cô đơn, những lúc ko phải tài giỏi, những lúc phải đắn đo và suy nghĩ … nhưng họ đều vượt qua, nói như cô Yến đã share:”ko có cái gì khó, nhất định là sẽ làm được!”

Mình trở về sau tất cả, hiểu thêm về bản thân, hiểu thêm về con người, hiểu biết hơn và trưởng thành hơn, ko chỉ trong suy nghĩ mà trong hành động nữa. Bất giác nhận ra, mình cần phải có trách nhiệm nhiều hơn nữa, cần khoan dung hơn nữa, cần học hỏi nhiều hơn nữa… Bởi có rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước!

Rời Hội An, những món quà kỉ niệm, nhưng bức ảnh, những kỉ ức đi chơi cùng mọi người, đi chơi cùng anh … giống như những món quà vô giá mà mình đã nhận được! Bất chợt cảm thấy mình đã sẵn sàng cho mọi điều sắp tới. Kết quả rớt kì phỏng vấn, kì thi học kì mệt mỏi, và nhiều những dự định sẽ phải hoàn thành … tất cả chỉ cần mình quyết tâm mình sẽ làm được!

Cuộc sống thật tuyệt vời, khi ai đó bước ra khỏi cuộc đời ta, ta vẫn thấy xung quanh ta có nhiều niềm vui, có nhiều điều để sống và phấn đấu, có nhiều những con người đáng yêu và yêu quý ta … Cám ơn mấy đứa + chị Q, cám ơn anh … vì tất cả!

ham vui …

Điều duy nhất mà mình vừa hài lòng, vừa ko hài lòng ở bản thân là lúc nào cũng ham vui!

Kể ra thì h cũng sát rạt kì thi rồi, bao nhiêu là chiện phải lo, mà kể như ko thi cử thì mình cũng đã bận rộn suốt ngày bởi biết bao nhiu chiện ko tên! Ấy vậy mà mình hơi vô tư, h vẫn còn đăng kí đi chơi! hichic! Ko biết kì này có bị trời phạt vì đi chơi nhiều thế này ko nữa!

Nhưng thời gian là điều đáng quý nhất, là thứ ko thể cầm nắm mà giữ lại trong tay được! Thế nên cách duy nhất để ko bị “mất thời gian” là lưu giữ những kỉ ức, càng nhiều những kí ức đẹp thì càng cảm thấy cuộc sống của mình thật giá trị!

Mình lại sắp có thêm những kí ức đẹp, những người bạn mới, ko hiểu sao nhưng mình cảm thấy rất vui, nhất là sau buổi họp hôm qua! Cảm giác những người bạn mà mình đã từng ko hiểu, bây giờ đã hiểu, đã thân thiết… Và chợt nhận ra, điều ai đó nói thật đúng, con người – ước muốn lớn nhất là được công nhận!

Mình đã từng nói, mình bị ép buộc đi lần này, nhưng bây giờ mình cảm thấy hài lòng với sự lựa chọn đó, ko hối tiếc. Bất chợt nhận ra lẽ sống là gì, nhận ra điều mình cần nâng niu là gì … ko phải kết quả học tập tốt ở trường (dù thật ra là mình học cũng ko tới nỗi nào!), cũng ko phải những danh hiệu, những cái nhất mà mình thường mất bao nhiêu là thời gian suy nghĩ và “đau khổ” vì mình đã ko đạt được (dù thật ra là mình cũng đạt được khá là nhiều rồi đó chứ!), cũng ko phải là những điều mà nguời khác đánh giá về mình – phiến diện và ác ý nên ko thể nhận ra đâu là HA thật sự! Chỉ có những tình bạn nảy sinh vô điều kiện, tình yêu ko toan tính mà mình có, và một gia đình luôn giang rộng tay khi mình mệt mỏi, chỉ cần như vậy là đủ làm cuộc sống của mình đáng nhớ, đáng để sống thêm một ngày nữa rồi!
Tự nhiên, cảm thấy rất vui! Here we go!