…, lúc nào cũng vậy, dù đó là quyền lực kiểu “xã hội đen” hay quyền lực theo đúng nghĩa của nó – chức quyền!
Và như thế để tồn tại một cách hoàn hảo người ta buộc phải lựa chọn, một là phải có một băng đảng xã hội đen bảo vệ, hay là phải có chức quyền thật sự!
Và bởi vì mình sẽ ko bao giờ có “nổi” một băng đảng đi bảo vệ, nên mình phải cố gắng và cố gắng để có được cái gọi là chức quyền!
Âu là để sinh tồn, đôi khi người ta phải “giết” một vài người khác!
Mệt mỏi!
Xã hội này lắm kẻ nói nhiều, lắm kẻ ngồi lê đôi mách, lắm kẻ tâm địa xấu xa, lắm kẻ miệng nói ra là thấy chữ “ngu” hiện lên mặt, lắm kẻ ko biết điều, lắm kẻ thik dùng nắm đấm, lắm kẻ ko đáng sống – chết vài mống có nghĩa gì đâu!
2 chữ công bằng thật là khó tìm …
Ko thể ảo tưởng = thực tế = chán chường!
Chào năm học mới!
Lại 1 năm học mới rồi! Năm nay người ta là sinh viên năm cuối rồi đó nhé!
Thói quen đầu tiên phải sửa là đi đâu ko dc kêu người khác là chị hay anh nữa! H thì trong trường mình “già” nhất rồi còn gì!
Năm học mới bắt đầu, mình cảm thấy rất sung sức, muốn đi học, muốn lại được xông pha mệt mỏi vì học hành, muốn lại được ngồi nghe giảng, và nghĩ ra những điều mới, cứ đi học là mình lại thấy mình vận động, thông suốt và nhanh nhẹn! Ở nhà cứ lười nhác thế nào!
Năm nay khởi đầu nhiều ý tưởng chưa kịp hoàn thành, nhiều niềm vui vì được học cái mình yêu thik, nhiều kế hoạch nhất định sẽ thành công! Chúc mình may mắn, gặp được đúng người cần gặp, học được đúng điều cần học và luôn biết suy nghĩ đúng hướng!
Mình đang có tất cả, tình yêu, sự nghiệp rộng mở, gia đình êm ấm, vậy tại sao phải buồn, tại sao phải tự làm khổ mình bằng những câu hỏi tại sao? ^^
Nào bak to skool nào!!!
Vui vui vui!
Entry for August 29, 2008 [happy birthday to me]

Vậy là còi đã bước sang tuổi 23!!!
23 tuổi mà tưởng mình vẫn bé lắm, vẫn còn tự cho mình cái đặc quyền ko biết làm gì cả, ko biết ý tứ gì cả, và luôn bắt mọi người phải tha thứ và bỏ qua nhiều những lỗi bé lỗi lớn!
Nhưng từ nay, sẽ cố gắng ko bé thế nữa!
Năm 22 tuổi vừa qua là 1 năm đầy sự kiện!
- Đó là lần đầu tiên dc tự mình tổ chức một cái party sinh nhật hoành tráng! Lần đầu tiên dẫn bạn đi chơi 1 bữa xả láng hết ga! Và điều quan trọng là trong buổi sn đó, còi đã có thêm nhiều điều được các bạn chia sẻ, những tâm sự, những niềm vui, những điều còi còn chưa dc … tất cả đều làm còi thấy vui, và thấy mình giàu có hơn ai hết!
- Đó là 2 học kì thành công, điểm số có thể hông cao, nhưng kiến thức thu nhận dc là vô cùng tận, là mới mẻ và hay ho, là những ghi nhận mà thầy cô thật sự thấy ở mình chứ ko phải là ưu ái vì mình là lớp trưởng!
- Đó là 1 năm nhiều niềm vui với người yêu dấu, 1 năm đầy những kỉ niệm đáng nhớ, những chuyến đi chơi, những lần giận dỗi rồi lại làm lành, những lần tâm sự được mở lòng với nhau, hiểu nhau hơn và yêu quý nhau nhiều hơn!
- Đó là 1 năm “thu nhập” kha khá với 2 cái học bổng – và sắp nhận cái thứ 3 trị giá lên tới trên 7 số 0!
- Đó là 1 năm dài với những cuộc chia li với những người bạn, để rồi hiểu ra giá trị đích thực của một người bạn tốt, ko phải là ở chỗ ta gọi họ là bạn thân, hay họ có ở gần sát bên ta hay ko, mà là tấm lòng, tấm lòng ấy có thể ko biểu hiện rõ ràng như khi ta gọi ai đó là bạn thân, nhưng khi ta vấp té, hay khi ta yếu lòng, những ai thực sự là bạn, sẽ vẫn ở bên ta, quan tâm và sẵn sàng giúp ta, chứ ko phải chỉ hời hợt bỏ đi, và giận dỗi!
- Đó là 1 năm mà 2 chị e đã gần nhau, chia sẻ cũng nhau, yêu quý nhau hơn, hiểu nhau hơn, và hiểu rằng, ko gì dễ cho đi, và dễ được nhận lại hơn tình cảm gia đình! Dù đi đâu ta cũng tự hào là ta có thể trở về một nơi nào đó – gọi là gia đình, có thể nơi đó ko cao sang, ko có nhiều cao lương mĩ vị, ko thể cho ta nhiều thứ đẹp đẽ đắt tiền … nhưng về đó ta yên ổn, an bình, và an toàn!
- Đó là 1 năm hoạt động đoàn và lớp gác qua một bên, nhưng là 1 năm sôi động với dtvt.org, là nơi mà mình thật sự lại có một mái nhà thứ 2, là nơi mà mình bỏ nhiều tâm huyết, coi mọi người như anh em thân thiết, và hơn thế, mình biết là dù điều mình làm dc rất nhỏ, cũng vẫn có ích và vì thế mình rất vui!
- Đó là 1 năm của kết bạn, của những người bạn ICCE, những người bạn thi học bổng Intel, những người bạn Singapore SMU, các em ECE của dự án ươm ầm II … những chuyến đi làm mình trưởng thành ( là người lớn trong mắt các em nhưng vẫn nhí nhố) và mình thấy mình yêu cuộc sống này hơn, mình thấy mình sống có ý nghĩa hơn!
- …
Nói cho đúng, năm nay còi đã làm được nhiều, thật nhiều, rất nhiều dự định đã khởi động, có những dự định đã hoàn thành! Tất cả có thể nói là đáng mơ ước, và là động lực lớn cho 1 năm nữa, cố gắng ko ngừng và có những thành công mới – như những gì mà mọi người đã chúc hôm nay!
Sn năm nay ko ồn ào, chỉ đi cùng anh, một sn với nến, bánh kem và nhạc lung linh như mình từng mơ ngày còn bé, bên cạnh người mình yêu … mọi thứ như chưa bao giờ hạnh phúc hơn! Nếu có lúc nào đó mình cần gọi vị thần hộ mệnh bằng thần chú “expecto petroneum” mình mong là mình nhớ kí ức này, kí ức hạnh phúc nhất trong những kí ức hạnh phúc mà mình có! Em cảm ơn anh vì bữa tiệc lãng mạn, cảm ơn anh vì đã vận dụng “hết nội công” để giấu diếm e tới tận phút cuối cùng và em … đã rất bất ngờ – như anh mong đợi! Bánh kem rất ngon, nến rất đẹp, ánh sáng lấp lánh, bài hát rất hay, và em … rất yêu anh!
Nói về sn năm nay, P bảo rằng (con nít thật hay tính toán hehe) năm nay ko bội thu quà tặng bằng năm ngoái, hì hì (có thư kí riêng là sướng thế đấy!) nhưng có 1 điều nó ko tính, đó là năm nay mình nhận được nhiều lời chúc mừng hơn năm ngoái (riêng 4rum lớp đã rất nhìu rồi nhé- Thanks admin N, thanks Cú, thanks … tất cả!) và hơn thế nữa là cảm xúc của mình, còn tuyệt vời hơn năm ngoái!
Anh lại nhắc, năm nào trời cũng mưa vào đúng sn mình! Đó là năm đầu tiên, anh tới nhà mình ướt mem cùng kissy yêu quý, và sn được tổ chức ở nhà! (vì trời mưa mà). Năm thứ 2 thì cũng mưa mà mình quên mất là thế nào rồi! Năm thứ 3 thì mưa ít hơn, chỉ có xíu thôi và 1 party cực lớn! Năm nay ông trời tiến bộ, ko mưa giọt nào, trời chỉ hơi lạnh thui, nhưng bên anh, tất cả đều ấm áp! Có vẻ như càng ngày mọi thứ càng tốt đẹp hơn, mình mong mọi điều ước của mình sẽ thành hiện thực … thế thì mới đúng quy luật chứ!
Đã qua ngày mới rồi, mình – lần cuối cùng trong ngày, chúc mình một tuổi mới thật nhiều niềm vui và hạnh phúc! Và … mình chắn chắc sẽ hạnh phúc thôi! ^_^
Đừng làm đau tôi bạn nhé! [disappointed]

Bạn có biết vì sao người ta bảo ko nên dồn ai đó tới đường cùng?
Bạn có biết vì sao người ta bảo ko nên đánh một con thú đã bị thương?
Bạn có biết vì sao trong tất cả các con đường, con đường đáng sợ nhất không phải là con đường nguy hiểm nhất, nhiều tai nạn nhất, mà là những con đường cụt?
…
Bởi vì nếu đã vào đường cụt, người ta hầu như ko còn lối thoát!
Bởi vì một con thú dù dã man tới bao nhiêu, cũng sẽ ko ác độc nếu chẳng ai đụng tới nó, nhưng đã là con thú bị thương, nó sẽ tấn công bất kì ai tới gần!
Bởi vì bất kì ai cũng xứng đáng được sống, được làm lại một lần nữa …
Còi cũng đã đôi lần giận dữ, cảm giác mình ko còn gì để mất, có thể nói ra tất cả, có thể làm tất cả tổn thương, những lúc như thế, sẽ ko bình tĩnh, ko giữ được bản thân kiềm chế làm người khác đau khổ, cảm giác đó làm mình như càng hung dữ hơn, càng muốn làm người khác phải đau đớn, cho dù đó là người mình thương yêu nhất! Nhưng qua rồi tất cả, lại nhìn lại và biết là mình sai, thì đã quá muộn để có thể thay đổi bất kì điều gì, người mình yêu thương đã tổn thương, đã buồn và phải rất nhiều thời gian thì vết thương ấy mới có thể lành!
Còi rất thik dùng tiếng Anh khi nói về sự tổn thương, người ta dùng từ “hurt”, bị thương trên cơ thể cũng dùng từ đó, mà khi nói về sự tổn thương trong tâm hồn cũng dùng từ đó! Phải chăng, vết thương nào cũng đau đớn, y như cảm giác cầm dao cắt vào tay, người ta có thể lành, nhưng vết sẹo ấy thì rất lâu mới có thể lành lặn như cũ, hoặc có thể là ko bao giờ lành như cũ!
Còi đã từng coi nhiều người là bạn, và cũng đã ko hề tiếc nuối khi để một tình bạn ra đi, chỉ đơn giản vì còi nghĩ, bất kì điều gì thuộc về mình thì dù thế nào cũng vẫn là của mình, còn nếu đã ko phải của mình, thì níu giữ làm gì kia chứ? Có thể khi tình bạn ấy rời xa còi, còi cảm thấy tổn thương, cảm thấy giống như đang mất đi một phần nào đó trên cơ thể mình, nhưng còi biết rồi vết thương ấy sẽ lành, bởi bên còi còn rất nhiều bạn bè – thật – sự – thuộc – về – còi! Bởi vì còi thì chỉ mất tình bạn mà thôi, còn người ta đã làm mất đi cả niềm tin vào tình bạn rồi!
Đôi khi, người lớn cũng làm tổn thương nhau, cũng thik nói những điều khiến người khác đau lòng. Tại sao người lớn lớn như thế mà vẫn ko hiểu, rằng chỉ cần mỗi người bớt 1 lời, thì thế giới sẽ yên bình biết bao?
Đôi khi, còi thèm được nghe một lời êm tai ngọt ngào, một tiếng gọi “con” trìu mến, một lời chỉ dạy ân cần chứ ko phải là một lời quát tháo mắng mỏ … tại sao, tại sao lúc nào người lớn cũng ko hiểu, trẻ con ko bao giờ học được gì từ những lời mắng mỏ cả?
Còi ko phải trẻ con, còi hiểu điều gì là đúng, điều gì mình làm sai. Còi cũng ko phải người lớn, vì thế còi ko cho phép người khác có quyền làm tổn thương còi!
Nếu trên đời có những người thik làm người khác tổn thương, thì thật đáng buồn, đáng buồn ko phải vì có những người như vậy, mà đáng buồn cho những người thik làm người khác tổn thương, bởi chính họ sẽ ko bao giờ lành lặn cả! Hãy thử nghĩ xem, nếu bạn cầm dao và cắt một nhát vào tay người khác, bạn sẽ hiểu, cảm giác ấy còn kinh khủng hơn cảm giác vô tình bị cắt một nhát vào tay!
Cụ Dum nói rằng, khi người ta giết người, kẻ bị giết sẽ chết, nhưng cái chết ko phải điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất là khi giết người, linh hồn của ta sẽ ko bao giờ còn nguyên vẹn!
Còi hiểu rằng, lần đầu tiên cầm kiếm là một thử thách kinh khủng mà không ai muốn vượt qua, và còi mong rằng, ko bao giờ mình phải tập cầm kiếm!
Xin lỗi tôi đã có người yêu

Cái bảng này, có ai treo không nhỉ? Khi ai đó bất chợt hỏi: “Bạn có người yêu chưa?”, “Bạn có bạn gái chưa?” hoặc “Bạn có bạn trai chưa?”
Bạn sẽ trả lời như thế nào? Thật lòng đấy nhé!
Tôi không bình luận việc bạn trả lời có hay chưa, có thật lòng với mình và với người khác hay không? Nhưng có một chuyện ở đây.
Nếu đã có, bạn trả lời rằng chưa? Thì sao nhỉ? Bạn tham lam quá đấy.
Chàng trai hoặc cô gái thích bạn, sẽ đeo đuổi. Như thế thì sao? Bạn sẽ cảm thấy hãnh diện vì mình có sức hấp dẫn? Có khả năng chinh phục? Bạn bổ sung thêm vào bộ sưu tập tình yêu?
Có những cử chỉ quan tâm người ta dành cho nhau trong thời gian này chưa thật lòng lắm nhưng đủ để tán tỉnh nhau.
Em ăn cơm chưa?
Hôm nay em làm việc có mệt không?
Đi ngủ sớm nhé…
Lúc ấy bạn sẽ ra sao? Nhất là khi những lời này, lâu rồi người yêu bạn quên nói? Nếu tỉnh táo và nếu yêu người yêu, bạn sẽ tạo một khoảng cách cho đối tượng. Còn không, bạn sẽ bị cảm xúc đánh lừa và ngộ nhận rằng mình cũng đã yêu. Rất mới mẻ và hứng thú phải không?
Điều gì xảy ra nếu người đang để ý đến bạn là người rất biết yêu thương? Bạn đã không thành thật với họ, không chỉ gây tổn thương mà còn làm họ mất niềm tin. Bạn cho họ hy vọng, để họ đặt tình cảm vào mình, còn bạn thì playing game.
Giá trị của tình yêu thương là rất lớn vì vậy tình yêu không phải là trò chơi. Nếu coi là trò chơi thì sẽ bị game over trong khi bạn chưa muốn.
Bạn có sợ trong cuộc sống luôn phải nói rằng giá mà tôi không thế này, giá mà tôi không thế kia. Tôi sợ những điều hối tiếc.
Một câu nói có hoặc chưa ngay ban đầu nhưng kéo theo một hệ quả rất lớn.
Nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay một người, tự nhiên sao tôi quý trọng người đó đến lạ. Họ đeo nhẫn cưới, họ tuyên bố đã có đôi và đó cũng như bằng chứng của sự chung thủy.
Tôi đọc đâu đó một câu chuyện thế này: “Có một cô gái đã có người yêu, ở công ty của cô có một chàng trai mới vào làm. Anh ấy không biết cô gái có người yêu nên thầm để ý, sự nhạy cảm của người phụ nữ giúp cô biết được chàng trai để ý đến mình. Một ngày kia, chàng trai mở lời mời cô đi ăn tối sau giờ làm việc. Cô gái đã giơ bàn tay có đeo chiêc nhẫn lên và nói rất nhẹ nhàng “cảm ơn anh nhưng rất tiếc tôi đã có người để hẹn hò”.
Chàng trai cười và nói: “Xin lỗi tôi đã không biết”.
Và họ vẫn là đồng nghiệp tốt.
Chưa phải là chiếc nhẫn cưới, đó là chiếc nhẫn mà người yêu cô tặng nhân một dịp đặt biệt. Cô ấy rất trân trọng tình yêu đang có và tôn trọng mình phải không?
“Tôi đã có người để hẹn hò… còn được gọi là người yêu đấy”. Khi nói câu này bạn sẽ rất tự hào và hãnh diện, phải không?
……………….”Tôi đã có người để hẹn hò”………………………
[chôm từ blog của meo sắc - blog meo sắc]
Những nỗi sợ trẻ con
Có những nỗi sợ mà khi lớn lên, khi người ta trở nên hiểu biết người ta ko còn sợ nữa – những nỗi sợ thủa ta còn nhỏ – mà người ta gọi là nỗi sợ của trẻ con…
Ngày còn bé, ai cũng có khi sợ một cái gì đó. Bạn bè còi, có người sợ rắn rết, có đứa sợ ông kẹ (dù ông kẹ của xóm còi thật ra chỉ đáng sợ vào những lúc say rượu mà thôi ^^), có đứa lại sợ bóng tối, sợ những lúc phải đi tè một mình khi trời tối … Ngày xưa, hình như ai cũng sợ nhiều, nhưng rồi lớn lên, tự dưng một ngày ta nhận ra là ta ko còn sợ tất cả điều đó nữa!
Nhưng còi ngày xưa đã ko sợ ông kẹ, bởi vì còi biết ông kẹ là chú hàng xóm cũng rất dễ thương, chú ấy chỉ hay uống rượu, và loạng choạng đi dọa con nít, nên còi chỉ tránh chú ấy những lúc chú ấy say thui! Nhưng đến h vẫn ghét những người say!
Nỗi sợ trẻ con của còi là những lúc ngủ mơ, thấy những điều đáng sợ, giật mình dậy trong đêm và ko thấy ba mẹ nữa (ai bảo ba mẹ cho còi ngủ riêng sớm kia chứ! ) rồi ko ngủ lại được nữa, cứ chìm vào những suy nghĩ linh tinh, vẩn vơ … từ ngày nhỏ đã biết nghĩ nhiều, rồi cứ thế sợ những khi trời tối, phải ở một mình, ko có bạn chơi cùng và nghĩ.
Nỗi sợ trẻ con là những hôm phải đi học về ngang qua cánh đồng mùa đông. Mùa đông trời mau tối, bạn bè thì ở gần, ko ai đi về xa như còi, đạp xe về, băng qua đồng rồi tới nghĩa trang … cảm giác ớn lạnh bây giờ ko còn nữa, bởi vì đường đèn bây giờ sáng trưng chứ ko tối mù như ngày xưa.
Nỗi sợ trẻ con là lúc đã xuống ĐN, và đèn cầu thang bị hư, nhìn lên nhìn xuống thấy đen ngòm, sợ ko dám xuống cầu thang, sợ cái hẻm tối trong góc cầu thang, sợ khi chạy ù lên tầng và cảm giác ai đó theo sau lưng, chỉ 1 xíu thôi thì sẽ chụp được mình, và lôi tuột đi …
Nỗi sợ trẻ con là những lúc ba bắt đi một mình, ngày đầu tiên đi học ba bắt đi một mình, ko có ai để mà dựa dẫm, ko có ai hỏi giúp, ko có ai bảo cho biết phải làm gì … Cứ thế, tính mạnh dạn chẳng sợ cái gì cũng từ đó mà ra, bởi vì nếu ko mạnh bạo bước tới hỏi, sẽ cứ thế đứng một mình trong sân trường khi ai ai cũng đã vào lớp hết rồi! Lên lớp 6, một mình tự đạp xe đi đăng kí học anh văn, một mình tìm lớp, một mình chọn trung tâm, một mình lang thang khắp ĐN để biết đường … cứ thế rồi người ta lớn lên, người ta cũng “ko thèm sợ” đi một mình nữa!
Nhưng nỗi sợ thời thơ bé hình như vẫn theo mãi, chứ ko phải mất hẳn như cái đuôi con nòng nọc sẽ biến mất khi nó lớn lên. Tới tận bây giờ, vẫn sợ phải đi ăn một mình, buổi trưa ko có bạn đi cùng có thể sẽ nhịn ăn cơm, những khi đói bụng mà ko rủ được ai đi ăn cùng thì phải ráng mà nhịn, nhiều khi đánh bạo đi một mình rồi cảm thấy ai ai cũng đang nhìn mình, và họ cười mình bởi vì mình đang đi một mình, cô đơn như một con ngốc ko có bạn …
Vẫn nhớ ngày bé, sợ nhất và buồn nhất là những lúc đau, mà lại phải đi khám một mình. Ba me bận, bệnh viện gần nhà nên phải đi một mình. Bệnh viện thì rộng, cứ thế mò mẫm đi khám, rồi lết về tới nhà … cái cảm giác tủi thân khi vừa khám xong, làm tiểu phẫu xong thì phải tự đi lấy thuốc, tự làm thủ tục nhập viện cứ đeo bám. Vậy nên rất hiếm khi còi đau, và cũng rất hiếm khi đau mà ra viện liền, cứ thế hẹn lần hẹn lữa tới lúc ko chịu dc nữa thì thôi! Có khi bệnh cũng ko chịu nổi, tự nó đành phải khỏi!
Hôm nay lại cảm giác đó … tự dưng muốn bật khóc, tự dưng chán ko muốn làm gì … bởi còi tưởng lớn lên nỗi sợ và cảm giác đó sẽ biến mất hay còi đã hy vọng thật nhiều như vậy, nhưng rồi lớn lên vẫn ko thay đổi được gì, vẫn nỗi sợ trẻ con ấy, vẫn sự tủi thân ấy, vẫn là một mình, vẫn chợt thấy mình đứng sững mà ko biết làm gì, ko biết phải đi đâu!
Hoặc là còi vẫn còn trẻ con, hoặc là nỗi sợ ấy h đã lớn thành một nỗi sợ khác, ko còn là nỗi sợ con nít nữa … nhưng dù sao đi nữa, thì cũng thật đáng sợ!
Đôi khi còi ko biết, mục tiêu để mình đi tới, cứ cố gắng và cố gắng là để làm gì, khi mà chính nỗi sợ của mình cũng ko giải quyết được!?
Khi mình hiểu biết, mình biết nguyên nhân của những nỗi sợ hãi, mà vẫn ko thể làm gì khác được, đó chính là sự thất bại lớn nhất?
Bất chợt còi nhớ ai đó nói rằng: “Bất kể là chuyện gì khó cũng có thể làm được, bất kể là bài toán thế nào rồi người ta cũng giải ra, có 1 điều mà bản thân ko thể tự làm được, đó là tự làm cho bàn tay mình ấm lên … “
Đôi khi, nhìn quanh, và người ta chỉ cần 1 cái ôm thật chặt là đủ!
có nên tin vào luật pháp???
Thật ra lâu nay ai cũng biết, chuyện mất cắp vặt là chuyện thường tình ở đây, ngay nơi mình sống, nơi mình học tập và làm việc! Vậy có ai đặt câu hỏi, sinh ra cái gọi là công an nhân dân thì để làm gì ko?
Tự nhiên mấy hôm nay nhà có việc, nên mới phải cậy nhờ “mấy chú công an”, nhưng rồi có việc mới biết, hóa ra cái lực lượng mà mình đi làm, đóng thuế để trả lương cho họ, hóa ra ko phải để bảo vệ mình! Cũng bất công y như cái gọi là lực lượng an ninh của tổ, của khối phố vậy! Hàng tháng, mình phải đóng tiền, ko đóng thì bảo cắt gia đình văn hóa, nhưng đóng thì nói thật, đồng tiền làm ra khó khăn lắm, tiêu tiền cũng chật vật, giá thì cái gì cũng cao, chứ đóng tiền thì nạn trộm cắp có giảm ko? Mình sống có an ninh hơn ko?
Chuyện nhà còi bị ăn cắp, thật ra cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Ở gần nhà có một thằng vô lại, lợi dụng tối nhà đang sửa ko có ai, nó cạy cửa vô nhà ăn trộm hết cả vật liệu, cửa nẻo, tới dụng cụ nề của thợ xây … Sáng ra phát hiện được, kêu công an, (những tưởng công an sẽ tới vù vù như trong phim cảnh sát hình sự ấy!), nhưng mà cuối cùng sau năm lần bảy lượt viết hết đơn này tới tờ trình khác thi cũng cử dc 1 ông công an xuống. Tới nơi thì mình đã đi làm xong cái nhiệm vụ điều tra rồi (ôi thì của mình mình xót, chứ của mấy ổng ấy đâu!), phát hiện ra ai ăn cắp, mình cũng phải tự đi tìm lại đồ đạc đã mất, cũng mất kha khá tiền đi dò hỏi, rồi thì thuê xe chở về … đủ thứ rườm rà rắc rối! Nhưng cuối cùng đồ đạc thu được lại ko được mang về, mà phải mang lên công an giữ! Khổ thay, nhà thì đang làm, thợ thì ko thể chờ được, đành đút tiền xin đồ về, nhưng họ cũng chỉ cho xin 1 ít thôi, còn lại họ giữ! Tính ra cũng được gần 1 tuần rồi, nhưng họ vẫn ko cho mang về! Ấy là đồ đạc, còn thằng ăn cắp thì họ lại thả ra, ko quản thúc, cũng ko có lệnh truy tố hay gì cả (dù tổng cộng số của cải bị mất lên tới gần 10 triệu – ai am hiểu luật pháp thì biết phải làm thế nào chứ ạ!?), thả nó ra, nó về còn qua nhà đòi gây!!!??? Thiệt tình, hết biết, báo công an, công an ko trả lời! Ối, hóa ra đã bị hại, lại còn bị công an hại nữa mới ghê!
Càng nghĩ, càng thấy mấy lần trộm nhà người khác bị bắt, họ trói gô lại đập cho nhừ tử, chỉ còn thiếu chết thôi, thế thì cũng đáng lắm! Càng nghĩ, càng muốn mình là con trai, mình đập cho thằng trộm một trận cho chết luôn, bởi vì trông đợi vào cái gọi là công bằng, cái gọi là an ninh mà nhà nước hay pháp luật mang lại thì uất ức mà chết mất! Càng nghĩ, càng thấy thật giả dối, mọi thứ đều giả dối, bởi vì sinh ra cái gọi là chính quyền, mà lại ko bảo vệ được cho dân, thử hỏi nuôi cả một bộ máy như thế làm gì? Càng nghĩ, càng thấy ko hiểu vì sao nhà nước luôn có cải tổ, luôn có luật pháp (mỗi năm họp tới mấy kì), luôn có ông này bà nọ, mà lại để dân phải uất ức tới nghẹt thở thế này? Càng nghĩ, càng tự hỏi, tại sao người ta phải cố gắng leo lên cao, để rồi làm to, rồi “ăn dày”, bởi có như thế thì quyền lợi cá nhân mới đảm bảo chứ gì?
Còi muốn viết ra, ko phải để thấy đỡ tức, mà để nếu như may mắn, ai đó có thẩm quyền mà đọc được, thì thấy tự xấu hổ với cái mà họ xây dựng nên! Nếu có 1 từ để miêu tả cái gọi là chính quyền, thì chỉ có 1 cái đúng nhất : BẤT LỰC!
Tự dưng nhớ lại đoạn ông bộ trưởng bộ pháp thuật hỏi Hermine trong Harry Potter là có muốn về làm cho sở luật pháp ko, cô ấy đã trả lời “tôi hy vọng mình làm được cái gì đó có ích hơn!”.
Thiệt tình, thối nát giống nhau! Trộm hay chính quyền, phải chăng ở cùng 1 phe!???
Entry for August 16, 2008 [weekend]
Cuối tuần rồi!
Đây là tuần cuối cùng của hè, bắt đầu từ mai, mọi người sẽ thi lại! Kì này còi may mắn nên không bị thi lại môn nào … vậy là dc nghỉ hè thêm 2 tuần nữa – để dành để thi toeic và làm nốt mấy chuyện bên diễn đàn!
Tuần vừa rồi thiệt là dài, biết bao nhiêu là chuyện … nhưng thật may là mọi thứ đã qua, êm đẹp! Cuối tuần này còi phải “tăng ca” làm việc vì tuần rồi ko làm dc chi cả (do tâm trạng chán chường mừ!)
1 tuần dài – và còi mừng vì mình thật can đảm (can đảm chứ ko phải giỏi giang) là mình đã vượt qua, vẫn đủ tỉnh táo để biết điều gì là đúng, vẫn đủ sáng suốt để ko nóng giận, vẫn đủ nhiệt tình cho tuần mới và đủ niềm tin vào tương lai! Vậy là quá đủ rồi! Đâu cần phải giỏi giang, thông minh, nhiều tiền hay thứ gì khác mới làm mình vui, mình vẫn có thể hạnh phúc với những điều mình đang có, những điều mà nhiều người mơ ước, và quan trọng là những điều đó sinh ra là thuộc về mình – hơn là mong đợi những gì viễn vông mà mình biết mình ko thể nào với tới, phải ko nào?
Tuần mới lại bắt đầu, tự hứa với bản thân sẽ làm tốt mọi việc, ko để cảm xúc chi phối nhiều như tuần rồi nữa! Dù gì thì biết bao người đã tin và giao cho mình nhiều việc còn gì, mình ko được làm bất kì ai thất vọng!
Tuần này chúc anh iu của còi thành công và nhiều may mắn trong công việc mới nè! [Dù lần này như thế nào , e vẫn sẽ tin là anh rồi sẽ thành công, chỉ là sớm hay muộn mà thôi, cố lên anh nhé!]
Chúc cho lớp còi thi lại suôn sẻ, năm cuối rồi, còi ko có gì mong nhiều hơn là lớp mình sẽ ra trường “đúng thời hạn”!
KTrang thì lại bắt đầu 1 semester mới, chúc nó thi tốt này!
Chúc mọi người may mắn và nhiều niềm vui!
Entry for August 14, 2008
1 ngày kinh khủng, mệt mỏi và chán chường … đã trôi qua!
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng ổn thỏa, nhờ mẹ, nhờ mọi người, có lẽ là nhờ cả sự may mắn mà cả nhà đã gom góp từ lâu tới h nữa! Cám ơn vì tất cả!
Nếu đã có lúc nào đó mình nghĩ rằng life is unfair, mình nghĩ rằng luật nhân quả hóa ra ko đúng, thì chắc là lúc đó mình đã lú lẫn mà quên mất tất cả điều đúng đắn rồi! Điều tốt sẽ tới, nếu mình thực sư biết làm những điều tốt, cho gia đình và cho mọi người xung quanh! Mình tin điều đó!
Sáng gặp một cô lớn tuổi bày cho mấy phương thuốc chữa đau khớp, rồi dạ dày, rồi chữa bệnh gan, tự dưng thấy cuộc sống cũng có nhiều người tốt từ trong tâm, cô ấy bày và nói đi nói lại “con còn trẻ, con nhớ để sau ni bày cho người khác, cứu người là quan trọng nhất!” ![]()
Mình ko thik cách khuyên của ai kia, cứ đề mọi thứ trôi qua, rồi sẽ ổn … Nói thế thì chẳng còn gì để mà cãi nữa! Quan trọng là khi có việc, mình cần ai đó ở bên, cần sự an ủi chia sẻ, giúp đỡ, lời nói đôi khi ko giải quyết dc gì, nhưng nói ra điều gì có ích vẫn hơn!
Tự dưng vì thế lại thất vọng, lại quẩn quanh câu hỏi cũ, nên >< ko nên!!??? Mình ko biết, nhưng nếu mình ko tìm ra câu trả lời thì thời gian sẽ trả lời tất cả! Điều quan trọng là mình biết, đâu mới là chỗ dựa thật sự, là bàn tay sẽ chìa ra khi mình gặp khó khăn, vậy là đủ rồi!
Nhiều việc quá, nhưng mình sẽ làm được, mình cố lên!
Entry cho họp lớp dê nhứt!
Cuối cùng thì sau 4 năm ko gặp (tệ quá!) bạn còi cũng đã gặp lại được lũ dê nhất ngày trước!
Gặp lại bạn bè, mừng muốn khóc! Ko biết có phải tại dạo này hay xúc động ko nữa!?
Rồi thì mừng bởi vì đứa nào trông cũng xinh lên, học hành giỏi giang, và trông hạnh phúc! Nhiều khi nghĩ mà mừng, cuối cùng thì những đứa ra trường cũng kiếm dc việc làm kha khá, còn những đứa chưa có việc thì cũng nằm đợi với hy vọng tràn trề, mọi thứ chỉ còn là vấn đề thời gian!
Mình mong lớp mình thật thành công, mong cho mọi người thật may mắn và hạnh phúc!
Tự dưng cảm thấy nhớ cái thời cấp 3, đủ thứ chuyện, đủ suy nghĩ, đủ thứ buồn vui … vô tư lắm điều cũng có, im lặng giận dỗi cũng có … thấy mình hồi đó trẻ con gì đâu! H gặp lại nhau, chỉ ngồi im nghe cả lũ ríu rít chuyện trò ồn ào như hồi còn đi học, ngồi trong lớp phát điếc cả tai, tự dưng cảm thấy hạnh phúc gì đâu!
Cái cuối cùng mà mình cảm thấy mình có được, đó chính là những người bạn, những người quan tâm tới mình không vì một điều gì, ko vì mình có thể làm được điều gì, ko vì mình có gì, chỉ đơn giản vì mình là bạn của tụi nó!
Ước gì trong cuộc sống, lúc nào mình cũng có thể lạc quan như bây giờ, luôn nghĩ về những điều tích cực … (ko biết đây có phải triệu chứng của người đang giàu có ko nữa, hehe)
PS: để lại cái ava hồi làm MC, vì KTrang bảo nhìn dễ thương! Hì! Mình thik nhất những lúc mình cười díp mắt!