Mấy hôm ni lại quay về khổ sở với cái suy nghĩ iu – ko iu!
Ko phải là tự dưng lại tính tới chiện tình iu tình báo, mà là vì …
Hình như ai cũng ko thik tính cách của mình thì phải???
Người mình iu mến cũng ko thik, hay là vì mình iu quý họ nhiều quá nên họ ko thèm iu quý lại mình?
Người mình ko iu mến thì lại càng ko thik mình, hay là vì mình ghét nhiều người quá?
Người ko quen thì thik nói xấu mình!
Người có quen thì coi như ko quen!
…
ko hiểu gì cả!
…
Nhiều khi chính mình cũng ko hiểu sao mình lại may mắn đến thế, vẫn còn có thể survive tới tận bi giờ, vẫn còn có thể tự tin mà tiến tới, tràn trề hy vọng vào tương lai, chỉ hơi bùn vì ko được nhiều người iu mến mà thôi!
…
Đôi khi mình chả hiểu cái gì là tốt, cái gì là xấu, chả hiểu phải làm thế nào để ai cũng vui vẻ, ít nhất là vui vẻ khi bên mình!
Giúp hết sức!
Mong điều tốt tới cho mọi người!
Thật lòng!
Thật thà!
…
Hình như tất cả đều ko phải là vấn đề!
Vấn đề là ở chỗ tự nhiên người ta ko thik mình mà thôi!?
…
Mình chẳng hiểu, chẳng hiểu, chẳng hiểu, chẳng hiểu phải sống thế nào thì mới dc gọi là người tốt cả!!!!!!!!!!
…………………………………..mất phương hướng……………………..
Entry for September 24, 2008
Qua mà, mọi thứ đang trôi đi và sẽ trôi đi hết, mình sẽ ko có gì phải lo hết!
Mục tiêu là gì? …
Vậy thì cứ đó mà đi tới, có chi phải quan tâm tới những điều khác!
Tình yêu là gì ư? Là những lúc ta đi bên ai đó mà ko cảm thấy mình đang hạnh phúc? hay là những khi mà ta ko thể tìm thấy sự sẻ chia? Hay khi ta cũng cảm thấy trống trải, mệt mỏi và nhận ra ta ko thể dựa vào ai, mà chỉ có thể một mình đi qua cơn bão!?
Ba nói đúng, mình chưa từng trải qua một cơn bão thực sự đâu, nên đừng nghĩ những ngọn gió nhẹ thoáng qua kia là cơn bão to … Mình phải tập để đương đầu với những điều còn làm mình tổn thương nhiều hơn thế!
Sao đôi khi có những thứ ko sắc như dao mà vẫn làm ta đau đớn đến lạ vậy? sự thật và những điều ta biết phải chăng cũng có lưỡi bén như dao?
Mình có đủ can đảm ko? ko hẳn! Nhưng mình phải đi qua, bởi vì đây đâu phải trạm dừng! Chỉ là phải thôi, chứ ko phải là can đảm đâu!
Trung thu!!!
Trung thu rồi, …
Trung thu năm nay buồn quá!!!
Buồn ko phải vì mọi năm đều vui, mà vì lại thêm 1 năm chả có gì lạ hơn mọi năm trước, vẫn là chạy qua bên Trưng Vương ngắm lồng đèn – ko – phải – của – mình, rồi chạy lòng vòng, vẫn ko dám dừng lại ở những chỗ múa lân vì vẫn sợ những đám đông ngoài đường, và rồi về nhà, năm nay khác mọi năm một tí, về nhà nhảy vô viết blog chứ ko trùm chăn tự thưởng cho mình 1 buổi tối ngủ sớm nữa!
Có phải cuộc sống của mình vô vị quá ko?
Có phải tẻ nhạt quá ko?
Có phải là mình rồi sẽ như thế này, ko biết tới những niềm vui mà người khác có, mải mê kiếm tìm những điều người khác ko cần … để rồi 1 lúc nào đó nhìn lại, cảm thấy tiếc, và nói ước chi … lúc đó thì đã muộn!
Năm nay hình như buồn nhiều hơn năm ngoái! Tại mọi người cứ náo nức trung thu trung thu, làm mình cũng náo nức theo, những dự định, hứa hẹn, phút cuối tan biến hết mà mình lại ko thể thay đổi gì khác.
Từ bao giờ mình biết nghĩ cho người khác như thế?
Từ bao giờ mình cứ nghĩ và suy xét điều gì là tối ưu nhất, mà ko bao giờ suy nghĩ là điều gì thì tốt nhất cho chính mình đây?
Bất chợt nhận ra năm nay nhiều nỗi buồn quá, nhiều mất mát quá, nhiều sự kiện quá, nhiều việc quá … và rồi thấy mình mệt rã rời, chỉ muốn dừng lại, bắt hết mọi người dừng lại, để nghỉ ngơi …
Thèm nghe ở trọ mà ko biết vì sao … nhưng lục tìm thì ko thấy … Từ bao giờ thì mình cứ bắt đầu quên ko để những bài hát mình yêu thích vào nơi dễ tìm, từ bao giờ thì ko có thói quen nghe nhạc mỗi sáng chủ nhật, từ bao giờ cứ luôn xếp những việc cần làm chèn vào những ngày nghỉ, từ bao giờ tối chủ nhật không có việc gì đó cần xem???
Từ bao giờ mình cũng ko biết nữa! Chưa đi làm, chưa kiếm ra đủ tiền để nuôi sống bản thân, cũng ko thể tự mình tự lập, cũng ko thể tự cho phép mình mua một cái gì, cũng lại càng ko thể có tiếng nói trong mọi việc lớn nhỏ trong gia đình … Vậy mà mình lại quá bận rộn!
Bận rộn đến mức ko có thời gian cho một đứa bạn!
Bận rộn đến mức vẫn chưa tìm được một người bạn thân!
Bận rộn đến mức ko cho phép mình nghỉ ngày cn!
Bận rộn đến mức bây giờ, tự dưng thấy ngồi viết thế này thật phí thời giờ! Dù hôm nay về sớm, và h vẫn chưa tới lúc phải học bài!
Tự dưng nhìn lại những mục tiêu đặt ra, để rồi mình thấy tất cả vô nghĩa! Là gì chứ? Rồi cuối cùng, cái mình mang theo là gì? Tất cả những điều phù phiếm này ư? Hay cảm giác trống rỗng như bây giờ?
Phải chăng, khi dập máy, hay khi buồn chán, vẫn ko thể ở bên em?
MÌNH – LÀ ĐỨA KO CÓ QUYỀN – ĐƯỢC – ĐÒI – HỎI!
Entry for September 12, 2008
Mình muốn ngủ một giấc, và khi tỉnh dậy, mọi chuyện bây giờ chỉ là giấc mơ mà thôi!
Mình ko muốn thế này!
Mình ko biết đâu …
Tại sao chứ? Vì sao lại luôn bất công như thế chứ?
Mình biết là mình ko thể làm gì …
Nhưng những kẻ như thế chẳng lẽ ko bị trả giá ư? Chẳng lẽ ko bao giờ có công bằng ư?
Dù là ai, mình cũng nguyền rủa cho kẻ đó chắc chắn ko sống nổi qua ngày hôm nay! Chắc chắn!
Một hay nhiều kẻ đáng chết!!!
Phải làm gì đây!?
overcome…
Sáng nay, ngủ dậy, mình thấy mình trống rỗng …
Câu chuyện hôm qua vẫn còn đó – chưa thế quên, khuôn mặt ai sao tự nhiên lại buồn như thế? Đâu giống mình thường ngày chứ!
Câu hỏi mà mình cần trả lời hôm nay là: mình thực sự cần gì?
Đây đâu phải là lần đầu tiên mình thấy thất vọng phải không?
Cũng ko phải là lần đầu tiên mà ba mẹ ko đáp ứng được điều mình muốn, cho dù nó là điều chính đáng!
Cũng ko phải là lần đầu tiên mình ko biết mình phải đi tiếp thế nào?
Nhưng mình thực sự cần gì?
Nếu trái tim đã biết nó sẽ đối mặt với cái gì, thì nó sẽ ko cảm thấy đau đớn! Vậy tại sao mình lại cứ bắt nó phải cảm thấy tủi thân, phải cảm thấy thất vọng, phải cảm thấy buồn???
Mình đã biết tất cả mà!
Mình cũng đã không nghĩ rằng mình sẽ làm được mà!
…
Mình cần phải đứng lên, làm cái gì đó để quên!
Mình cần phải nghe Q&S đề rồi lại thấy yêu thương mọi người, yêu thương cuộc sống – thứ mà mình h đây ko cảm thấy!
Mình cần phải cố gắng gấp nhiều lần đề lại bắt đầu!
Mình cần phải thôi ko buồn nữa đề ko phí thời gian, nếu ko sẽ ko thể đuổi kịp người khác!
Cách nhanh nhất để đi qua ngọn núi là đi xuyên qua nó! Dũng cảm lên nào!
Những thứ chưa phải là của mình, thì mình sẽ cố gắng biến nó thành của mình!
Hoặc ít nhất thì mình cũng sẽ ko hối tiếc bởi nó chưa từng là của mình mà!
Cố lên nào!
Khóc nhè xấu lắm, anh ko thương đâu!
…
những điều ko thể như xưa …
Bạn thân mến, cũng như bạn, còi cũng ko muốn mất đi bất kì tình bạn nào của mình. Bởi vì dù đó là bạn thân, hay ko thân, hay chỉ vừa quen, với còi cũng là tình bạn đáng trân trọng, và còi cảm thấy mình thật giàu có bởi những tình bạn chân thành mà mình vun đắp được! Đó là lí do mà còi có thể ko del nick bạn, ko thể ko cười với bạn mỗi ngày gặp nhau, không thể giả vờ như ko nghe thấy bạn gọi, ko nghe thấy bạn nói bạn đang buồn! Nhưng … còi biết rằng niềm tin, tình yêu và tình bạn là những điều một khi đã lỡ tay phá hỏng, sẽ ko bao giờ còn được như xưa, sự thân thiết mà mình từng có, niềm tin ở bạn mỗi khi còi kể cho bạn nghe những điều riêng tư của còi, hạnh phúc khi thấy bạn cũng thành công và vui vẻ … có thể, bạn biết ko, cảm giác của còi về bạn sẽ ko còn như trước nữa! Dù tụi mình có mãi là bạn đi chăng nữa …
HA, mi phải học được từ sai lầm của người khác, nếu cảm thấy đau và thất vọng vì ai đó, hãy đừng để ai phải đau và thất vọng vì mình!
CÂU HỎI của TUẦN: đây là câu hỏi mà còi phải trả lời đề điền vào hồ sơ và chưa từng bao giờ thấy khó hơn thế: “Hãy miêu tả ngắn gọn về bản thân và những phẩm chất mà bạn cho là nổi bật nhất.” => help me!!!
Entry for September 07, 2008
Mọi thứ đã ổn!
Ta đã có thể thở phào nhẹ nhõm cho tất cả những lo lắng trong thời gian vừa qua, mừng vui và nhảy cẫng lên sung sướng có lẽ vẫn còn chưa đủ để diễn tả tâm trạng bây giờ!
H thì tập trung cho những mục tiêu trước mắt, kiếm xiền và cố gắng cho những gì đã dự định!
Giống như vừa trải qua giông tố, ngước lên trời, thấy cuộc sống đẹp vô cùng!
Điều ta muốn làm!?
Mấy hôm nay khóa 04 rộn ràng đăng kí, rộn ràng chọn lựa Điện tử – hay Viễn thông!
Ai cũng muốn chứng tỏ rằng sự lựa chọn của mình là đúng đắn! Thầy cô cũng muốn chứng tỏ rằng ngành mình dạy là tốt nhất! …
Và một điều hiển nhiên là Điện tử or Viễn thông thì hiện nay cũng là một trong những ngành rất hot, dễ kiếm việc và tương đối hái ra tiền!
Có phải vì thế mà sự lựa chọn trở nên khó khăn không?
Đôi khi, chính bản thân mình cũng sa đà vào cái vòng luẩn quẩn, muốn chứng tỏ rằng điện tử mới là nhất! Cho dù bản thân đã đôi lần xao động, giật mình và muốn “ước gì có thể phân thân làm 2!”
Nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại, điều mà mình cần trả lời ko phải là DT hay VT thì “ngon” hơn, hay “dễ được điểm cao hơn” như mọi người vẫn đắn đo tính toán, bởi vì mình bây giờ đủ free để có thể lựa chọn bất kì điều gì mình thik, ko ràng buộc bởi bất kì ai, hay bất kì chữ “nhưng” nào! Dù là lựa chọn nào thì cũng vẫn okie! Điều duy nhất cần phải rõ ràng là “mình thực sự muốn làm gì?”!
Sự thật là mình cũng muốn một cuộc sống ổn định, bình thường, muốn hàng ngày đi làm về được nấu cho người mình yêu một bữa cơm ngon, được tự tay chăm sóc những baby tương lai của mình, được làm một đứa con có hiếu, chăm sóc được cha mẹ, được có thời gian để nuôi một vài con pet đáng iu và chăm vài chậu cây cảnh!
Sự thật là mình cũng muốn kiếm tiền một cách dễ dàng và phải có thật nhiều tiền!
Sự thật là mình cũng muốn được học trong một lớp nhiều con gái – để được có cái cảm giác vui vui khi nghe cả lũ xúi “mi đi uốn tóc đi!”.
Sự thật là mình cũng muốn học giờ của người thầy mà mình yêu quý thật sự, ko muốn thấy ánh mắt của thầy buồn buồn như thế khi biết mình ko tham gia lớp của thầy được!
Sự thật là mình cũng muốn mình bình thường như bao đứa bình thường khác, lựa chọn một sự lựa chọn bình thường như bao người đi trước đã lựa chọn, ko muốn nghe và ko muốn thấy ai tỏ vẻ ngạc nhiên khi biết về sự lựa chọn của mình!
Sự thật là … mình cũng băn khoăn!
Nhưng sự thật là mình ko muốn cuộc sống cứ trôi đi êm đềm quá, ko muốn chìm vào số đông, cũng ko muốn bản thân hàng ngày đi làm, rồi trở về, rồi đi làm rồi trở về như một chu trình cũ rích!
Sự thật là mình cũng muốn nay làm nơi này, mai được chuyển qua công việc khác, mỗi ngày mỗi thứ mới lạ và thu hút mình … sự thật là thế, ít nhất là tới thời điểm này mình vẫn muốn thế!
Sự thật là mình cũng muốn thử xem nếu mình khác với mọi người thì mình có làm nổi ko!? Có làm được điều gì hay ho ko? Có đi theo và thực hiện được ước muốn của mình ko?
Sự thât là mình cũng ko muốn lại rẽ ngang, như một lần đã rẽ ngang và rồi đôi lúc nhìn lại thấy hối hận, lẽ ra nếu ko rẽ ngang mình đã làm được nhiều hơn thế!
Sự thật là mình sẽ vẫn rất yêu quý thầy của mình, và thầy cũng vậy! Dù mình có học thầy hay ko!
Sự thật là mình cũng khoái tất cả chuyện này, khoái được nổi bật, khoái được làm điều mình thật sự muốn bỏ tâm sức, khoái được trở nên lạ lùng, khoái làm những điều mà người khác không làm or ko thể làm!
Sự thật là mình muốn đi theo con đường này, muốn thử sức!
Mình nghĩ rằng, nếu đứng ở ngã ba, đừng chần chừ mất thời gian, mình cứ đi, đi thật nhanh, nếu ko thik thì mìnhvẫn có thể quay lại, biết đâu ở đó vẫn còn người chần chừ mãi đợi mình ở đấy!
Mình sẽ cứ đi, sẽ ko nhìn lại, và sẽ ko nghĩ lại, con đường mà mình muốn, hoặc ít ra thì mình đã nghĩ là mình sẽ chọn, h mình sẽ thực hiện nó, nếu còn thời gian, mình mong … mình vẫn có thể trở về nhà và nấu bữa tối ngon cho người mình yêu, vẫn có thể dành thời gian cho baby bé bỏng, vẫn có thể chăm sóc cha mẹ, vẫn có thể sáng sớm dậy đùa với pet 5 phút, và chăm cho 1 chậu cây cảnh nhỏ!
Mình nghĩ … nghĩ rằng nếu mình muốn, MÌNH SẼ LÀM ĐƯỢC!
Học hỏi từ sự kiện quanh ta ^^
Sự kiện có lẽ đang hot nhất hiện nay là việc đăng quang và tấm bằng tốt nghiệp THPT của tân hoa hậu VN Thùy Dung! Không có diễn đàn nào ko bàn tán, báo chí thì update thông tin liên tục, dân tình (nhất là lũ cấp 3 đang rảnh rỗi!) thì lại càng bàn tán xôn xao chuyện xứng đáng hay ko xứng đáng!
Dĩ nhiên, đó là chuyện của người ta, với lại mình thì còn biết bao nhiêu việc “trọng đại” phải quan tâm, hơi đâu mà đi quan tâm tới chuyện ai có được hay bị tước vương miện hay ko!?
Nhưng ko thể phủ nhận là nghĩ một lúc, cũng học dc 1 số điều từ sự kiện này:
Thứ nhất là con người hình như hơi dễ dãi trong việc cảm nhận cái đẹp! Cho dù ông bà ta có bảo rằng “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” thì việc đánh giá một ai đó (nhất lại là con gái) thì chủ yếu là do mắt, chứ ko do não! Đó là lí do người ta có thể tôn vinh một người ko có trình độ phổ thông trung học, chứ ko ai đi tôn vinh 1 cô tiến sĩ giỏi giang nhưng xấu xí, là lí do để người ta có thể cười chê một cái đầu biết kiếm ra tiền mà ko xinh đẹp, nhưng có thể trầm trồ trước một người mẫu chân dài nhưng đầu rỗng! Trong con mắt của mình, tất cả những đứa chân dài (trừ Mai Phương Thúy theo mình biết!) thì hầu hết đều là đầu rỗng! Bởi vì đầu rỗng nên mới dễ sa vào những điều tầm thường, dễ làm xấu hình ảnh bản thân …Nhưng điều đó đâu quan trọng gì chứ, bởi vì nó có thể 1 đêm hái ra vài chục $, còn mình, dù học hành chăm chỉ tới bao nhiêu, cũng đâu thể kiếm ra nhà lầu xe hơi bằng vài cái chớp mắt! ![]()
Điều thứ 2 học được là cuộc sống này có rất nhiều điều phi lí, nhưng cũng khá công bằng, ko ai bị lấy đi hết, nhưng nếu ta ko hoàn hảo thì cuộc sống của ta cũng thế thôi, ko thể trọn vẹn được! Một vẻ đẹp hoàn hảo có thể ko phải là 1 khuôn mặt đẹp, mà còn phải có thêm 1 cái đầu biết nghĩ nữa! 1 trong 2 thứ đó, nếu thiếu đi thì đều dc coi là ko hoàn hảo!
Dù thế nào, xảy ra chuyện om sòm là điều ko ai muốn, kể cả những người vô can như mình! Thế nhưng hình ảnh 1 hoa hậu thì nên gắn liền với những câu chuyện đẹp thì vẫn tốt hơn! Không phải ai cũng hiểu, nhưng đôi khi, khôn ngoan ko có nghĩa là phải đạt được tất cả những điều mình muốn, mà còn là biết từ bỏ để rồi còn có thể tiến xa hơn nữa trong tương lai …
Không thể đừng khoe!!! ^^

Hì hì, không thể ko khoe là mình đã pass được 1 kì thi quan trọng, ko phải tốn thêm 500K nữa!
Và h thì có thể toàn tâm toàn ý lo cho cái đồ án tốt nghiệp và kì thi Toefl sắp tới!!!
Cố lên nào HA!