i'm changing …

Mấy hôm nay rộn ràng học chính trị, thực tập tốt nghiệp, đồ án … quay cuồng … nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra, mọi thứ đang thay đổi, những chuyện tưởng chừng như xa xôi tận đẩu tận đâu — đang tới rất gần!

Mình k còn là cô bé nữa, ko còn nhỏ để luôn có quyền đòi ai cũng phải ưu tiên, cũng ko còn nhỏ để luôn có ai đó lo lắng cho, luôn có ai đó để chịu trách nhiệm về những việc mình làm. H đây, phải tự lực, tự lo, tự tìm hiểu, và … tự dưng sao lúc này mình thấy xung quanh mênh mông, lạ lẫm!

Có lúc mình nghĩ đơn giản, thì có gì đâu, ra trường, kiếm việc làm, học thêm vài điều, rồi thì xoay vòng cuộc đời, như mọi người vậy đó, họ sống dc thì mình sống được. Nhưng ko phải … Ra đời, ko có cái gì là chắc chắn, ko có ai đảm bảo rằng uh cứ thử đi, nếu như ko được thì quay về lại điểm này, nhấn reload, thế là xong! Cũng như h đây, dù là chuyện lớn or chuyện nhỏ thì cũng phải tự lo, tự tìm hiểu, tự làm … thậm chí nơi dễ bám nhất là ba mẹ cũng thôi ko quan tâm, h đây, phải tự lo hết mọi thứ … vì mình lớn rồi mà!

Tự dưng ko hiểu nên vui hay nên buồn, bởi vì dường như mỗi ngày trôi qua thì thấy mình lớn hơn, già dặn hơn hôm qua nhiều lắm! Tự dưng đôi lúc nhìn thấy người khác trẻ con … chả lẽ mình già đến mức ko trẻ con như thế sao? uh, hình như đúng, mình đã thôi ko cư xử trẻ con nữa, ko mè nheo, ko đòi hỏi, và biết chịu trách nhiệm. Phải chăng thế là trưởng thành?

Tự dưng hôm nay gặp lại bạn bè, người thì thấy xa cách như ko quen ko biết, người thì thấy chững chạc hơn hôm qua, người thì tự dưng thân, người thì lạ … phải chăng cũng sẽ giống cuộc sống ngày mai, sẽ rồi là những người xa xôi …

Những chuyện tưởng chừng xa, rồi sẽ tới rất nhanh trong nay mai! Mình thì chìm ngỉm trong đống công việc ko bao giờ hết, đủ thứ dự định, ý tưởng … hình như cứ chờ mà mọc lên hoài! Phải chăng, cứ là lớn lên là sẽ bận rộn?

Bất chợt suy nghĩ, bất chợt nhìn lại gia đình, thấy quý những phút giây ở bên ba mẹ, gia đình, ở bên người yêu … vô tư, ko lo lắng, ko phiền muộn, ước chi cuộc sống cứ luôn thế này! Êm đềm …

Nhưng dù gì thì cũng phải bắt đầu thôi, bắt đầu củng cố những điều đã quên, học thêm những điều chưa biết, lập mục tiêu và sống cho mục tiêu đó dù phải cố gắng tới đâu … Mình h giống như được gắn tên lửa phía sau, lúc nào cũng chực chờ để phóng tới, phải chăng như thế là người ta đã lớn?

Không biết nữa, nhưng rõ ràng là mình đang thay đổi, thay đổi rất nhiều! Tự dưng giật mình nhìn lại thấy mình đã thôi ko còn có thói quen cũ, thôi ko nghe những bài hát cũ, t hôi ko thờ ơ, thôi ko coi những điều xung quanh ập tới là to tát, thôi ko hốt hoảng khi phải tự mình solve, thôi ko suy nghĩ dựa dẫm, cũng thôi tin tưởng tuyệt đối vào ai đó, cũng thôi luôn cái suy nghĩ ko cần lo nghĩ … Bật playlist, tự dưng thấy mình giống Lucy trong 50 first dates, ngủ dậy và thấy lạ lẫm với tất cả! Phải chăng tại h đây mình cũng hay giống Lucy, mệt mỏi và kiệt sức thì chỉ cần leo lên giường đánh một giấc, ngủ dậy lại tràn trề sức sống, và muốn làm làm làm cho hết việc … phải chăng, cuộc sống h mới thực sự bắt đầu?

Vẩn vơ một hồi, và thấy mình tỉnh táo trước bao nhiêu là việc, mình hiểu, hết rồi cái thời ba mẹ cho tiền đi học, đi ăn quà, đi shopping mà thoải mái mua mua … H phải thực tế, rồi sẽ giống những người lớn thực dụng, selfish và gì gì đó …

Mình muốn tận hưởng những tháng ngày mà mình có thể lo cho ai đó ko vụ lợi, có thể care tới ai đó mà ko cần đáp trả, có thể làm những việc “vô công rỗi hơi” … bởi những tháng ngày đó … đang dần trôi qua! Và mình biết mình sẽ ko có một cuộc đời như thế này lần thứ 2 để mà làm lại, thử lại, phải chi, cứ làm tất cả từ bây giờ!

I will do everything I can do!

Entry for new happy week!!! ^^

Mở màn tuần mới nào …

Đầu tiên là chúc ai đang đọc bài này một tuần mới làm việc hiệu quả, nhiều niềm vui, ít nỗi buồn và có nhiều sức khỏe!!! (tuần rồi nhiều người phải relax vì xì trét quá đó nhen)

Tuần này horoscope nói rằng: (bí mật ^^)
176.gif176.gif176.gif

Điều ước của tuần này là: có 35k để mua 1 bó hồng vàng ^^ (tuần này metro giảm giá hoa 10% đó pà con, hoa đẹp long lanh!)

Mục tiêu của tuần là: giải quyết hết đống bài vở chồng chất ngày càng chất chồng

Cuộc sống ngắn ngủi và nhiều thử thách lắm bạn à, hãy sống mạnh mẽ, cố gắng hết sức và tận hưởng nó!
Bạn của còi cho còi 1 câu rất hay: hãy yêu những gì bạn làm, bạn sẽ hạnh phúc ^^
Chúc mọi người 1 tuần mới vui vẻ và như ý!

by ur sides

Mới vui được một chút, đã phải nghe tin buồn …

Vẫn biết sự đánh giá nào cũng chỉ là tương đối mà thôi. Đâu thể đánh giá ai đó qua điểm số, cũng đâu thể đánh giá qua những việc họ làm được, bởi đâu có ai làm điều gì là thành công ngay, nhưng ko thành công đâu phải rằng họ đã ko bỏ nhiều sức lực!

Cảm giác mình thật bất lực, ko thể làm gì, ko thể giúp gì, chỉ có thể ngồi nói những lời sáo rỗng ko có ích gì …

Mình đã từng nghĩ cuộc sống công bằng khi những gì mình có được, đạt được luôn có chỗ để điền vào trong những form học bổng, trong những CV xin việc đẹp … nhưng hôm nay hiểu ra, mình may mắn hơn nhiều người lắm, bởi có những người cũng cố gắng thật nhiều … nhưng ko có những dòng CV đẹp chỉ đơn giản vì họ kém may mắn hơn, ko phải là kém hơn …

Đôi khi mình ghét sự phù phiếm của những dòng điểm số, những điều mà người ta nói về nhau, khen tặng nhau … nói đâu có nghĩa rằng người ta làm được đâu!!!

Những chuyện xảy ra xung quanh, mình thấy vô lí, thấy thương, nhưng lại ko thể làm gì được… chẳng phải những lời nói này thật vô nghĩa hay sao???

Cảm nhận lúc này y như hồi đi trại năm ngoái, “anh em” sao nghe thân quen … mỗi đứa mỗi cảnh, mỗi vấn đề, mỗi mục tiêu riêng, nhưng trong lòng nhau, luôn có điểm chung là coi nhau như anh em … Đâu phải điều gì cũng đem ra so đo lợi hay hại, lợi nhiều hay lợi ít … giống như tình anh em mà mình có được!!!


Nhưng h thì làm sao …
Tưởng rằng điều gì đó là một vinh dự, một niềm vui, h người được người ko …
Không phải là điều gì to tát, mình có thể nói là mình ko cần, ko muốn … bởi vì nó ko còn đại diện cho niềm vui nữa!!!
Tưởng rằng như mọi khi, rồi mọi điều rủi sẽ đi qua … Nhưng lần này thì ko qua, h em làm sao???
Muốn mai ko tới, muốn ko có chuyện gì xảy ra, muốn dừng lại, muốn bất chợt ngày mai một phép màu xảy ra … mình ko muốn … ko ai muốn cả …

….
Bất công!!!

Entry for October 03, 2008

Có phải mùa gió lạnh về thì con người ta trở nên lãng mạn hơn?
Tự nhiên tâm trạng u tối như có nắng tràn về, rực rỡ, vui tươi lạ lùng!
Đôi khi con người ta thật lạ, có thể chợt buồn, chợt vui mà ko cần có lí do …
Giống như đôi khi tình yêu cũng thật lạ, chợt yêu đó, rồi ko yêu đó … đôi khi cũng ko cần lí do!
Bởi vì giống như người ta sống ở trên đời, có thể ko cần lí do cho một việc gì đó, chỉ là muốn làm – ko có lí do!!!
Bởi vì em không muốn trả lời vì sao, vì sao??? hay vì em không có lí do, em cũng ko biết nữa …
Hay như người ta nói, yêu là cảm giác tìm được cái gì thuộc về mình, mình nâng niu nó, yêu chiều nó — mà ko cần lí do!
Em thử một cuộc sống mà e tưởng e ko thể trải qua…
Thử một mình đi lang thang dọc con đường thân quen – mà hàng ngày em vẫn đi – thử nghe gió thì thào gì đó em ko rõ – thử ngửi mùi muối và cảm thấy thơm của không khí, của mùi biển lạ lùng – thử ngắm nhìn những thứ thân quen bằng đôi mắt lạ lẫm … Bất chợt nhận ra cuộc sống nào cũng có niềm vui riêng – đâu cần ta phải băn khoăn những lựa chọn – chỉ cần chiều cảm xúc một chút – đâu mất gì đâu phải ko?
Thử nghe bài hát mà e đã nghĩ mình ko nghe – hóa ra nó cũng hay đó chứ, có ai đó cưng chiều nó, chau chuốt cho nó từng phím nhạc, từng lời hát … hẳn ai đó đã có cảm xúc giống em bây giờ …
Thử trò chuyện và để cảm xúc bay xa hơn, đôi khi ta ko biết những mảnh ghép của ta ở ngay bên ta mà ta ko nhận ra …

Em yên bình trong chiếc kén của mình, với chăn ấm xung quanh, vòng tay gia đình an toàn, giữ cho em không lạnh giá đôi tay, ko cảm thấy sợ hãi trong tim, và ko u tối …
Em thấy mình đơn giản và nhẹ nhõm …
Dù em không hiểu tại sao???

Đôi khi đừng hỏi mình tại sao, tại sao???
Vì ko có lí do gì cả!!!