Should be serious

Phải cố gắng lên, cố gắng mà nghiêm khắc với bản thân, cố học chứ ko thì … nguy cơ thi rớt là cực kì lớn! :((

What would happen if I fail those exam?

- CE group would be very disappointed.

- I would have to spend a lot of time on resitting, hence cannot concentrate on very difficult courses next term (which will be 25 credits in total – extremely many!!!)

- I would not have time for family, boyfriends and even sports and dancing next term.

- The risk of doing more than 2 year master program is very high.

- I would be very famous for the first student who fails that many exams in TU Delft!

- I would very ashamed of this for the rest of my life.

- My image would be very bad in TUD teachers’ eyes.

I should tough – up and study hard, from now, no more laziness!!!!!!!!!!!!!!!!!! >”<

Protected: ‘Eve

This post is password protected. To view it please enter your password below:


December 31, 2011 | Posted in: OnlineDailyOfCoi | Enter your password to view comments.

Cô hay cười mắt cô long lanh …

Đang tìm một bức ảnh để thay avatar, tự nhiên thấy lại những bức ảnh hôm tốt nghiệp … và nghe  “cô hay cười mắt cô long lanh …”, bất chợt bồi hồi kì lạ …

Trong những bức ảnh hiếm hoi mà mình đã chụp vội với thầy cô trong ngày ra trường, có lẽ quý nhất là bức ảnh chụp với ba. Hình như, đó là bức ảnh duy nhất mà ba chụp riêng với con gái, là bức ảnh hiếm hoi mình thấy ba cười thật tươi … Một chặng đường hơn 25 năm, bằng gần đúng thời gian ba bắt đầu sự nghiệp thầy giáo, mình chưa từng mua một bó hoa tặng ba. Hồi bé, chẳng bao giờ mình nhận ra ba cũng là thấy giáo, chỉ thấy năm nào 20/11 nào cũng có nhiều hoa cắm vào lọ – điều tự nhiên mà mình chẳng bao giờ hỏi vì sao, còn mình thì háo hức lên kế hoạch đi thăm thầy cô cùng cả lớp, có năm còn theo hội phụ huynh đi chuẩn bị quà tới tận khuya mới về … nhưng chẳng bao giờ viết một tấm thiệp cho ba – người thầy lớn đã theo mình suốt cả cuộc đời, lo cho mình nhưng chẳng bao giờ nói ra, chẳng bao giờ khen khi mình được điểm tốt, nhưng chính khuôn mặt nghiêm khắc chẳng bao giờ cười ấy đã giúp mình nên người và có được ngày hôm nay – trọn vẹn như thế này …

 

Ngày còn đi học phổ thông, thầy cô chẳng bao giờ thương mình, dù mình chẳng phải học sinh cá biệt, mà chắc tại mình cũng chẳng bao giờ là người giỏi nhất lớp. Cô là người duy nhất thương mình nhiều ơi là nhiều, cô là người đầu tiên gieo vào đầu mình cái ý nghĩ phải đi học ở nước ngoài, là người đầu tiên đưa được mình tới học ở nhà ngoài giờ học ở lớp, là người mà học sinh ai ai cũng sợ và ghét, còn mình thì lại thương. Mình nhớ hôm cô gọi điện về nhà thông báo kết quả thi HSG, cả nhà mình chưa bao giờ vui như thế. Chắc cô cũng là giáo viên đầu tiên mà ba mẹ mình quen, trước giờ ba mẹ chẳng bao giờ có mối liên hệ gì với những thầy cô dạy mình – chắc cũng tại mình ko phải là học sinh cá biệt, và cũng ko phải là đứa giỏi nhất lớp bao giờ … Cô là người duy nhất 20/11 nào mình cũng tới thăm, dù có khi những kế hoạch cho việc chung cả lớp bao giờ cũng làm mình bận rộn. Cách đây 3 năm, cô chuyển nhà. Mình đi dọc hết con đường Điện Biên Phủ để tìm nhà cô, năm nào cũng vậy, 20/11 nào cũng đi dọc con đường đó, cố tưởng tượng xem nhà cô có thể là nhà nào … Giờ, mình đã thực hiện được điều cô dặn, mình tiếc là ko thể nói với cô, tiếc là 20/11 năm nay ko thể đi tìm nhà cô được …

Lên đại học, thầy là người mình yêu quý nhất, nỗi yêu mến mà mình cũng ko thể giải thích tại sao. Mình đã rất cố gắng, những môn học với thầy luôn là niềm hứng thú với mình, và mình đã bỏ rất nhiều công sức để “ghi điểm” với thầy. Nhưng lúc nào cũng vậy, thầy luôn yêu cầu cao hơn những gì mình có thể làm được. Trong suốt mấy năm học ĐH, chưa lần nào mình đạt được điểm 10 dù thầy dạy tới mấy môn và mình lúc nào cũng dành nhiều thg cho môn của thầy nhất. Có lúc mình nghĩ thầy ghét mình, nhưng mình cũng ko thể ghét thầy được, lại cứ lẽo đẽo đi theo. Cho tới tận khi mình đã là cô giáo, những lời thầy nói cũng lại là những bài học lớn với mình, là lời chỉ dẫn đưa mình tới một con đường – mà cho đến giờ phút này mình chưa bao giờ cảm thấy hối hận. Mỗi khi ngồi trong lớp, nghe giảng những vấn đề được học ở TU Delft, mình lại thầm cảm ơn một người thầy tuyệt vời mà mình đã được học, một người thầy ko hào nhoáng với những chức danh giáo sư tiến sĩ này nọ, nhưng đã luôn cho mình hiểu sự tận tâm của nghề giáo, sự cầu tiến trong học hỏi và niềm đam mê tri thức mới chính là điều cốt lõi đối với một nhà giáo.

Điều may mắn khi đi làm là mình được gặp rất nhiều những vị giáo sư nước ngoài, họ giống như luồng gió mới, thổi vào đầu mình rất nhiều thứ. Họ đến VN để chia sẻ kinh nghiệm, còn mình thì háo hức được nghe những kinh nghiệm đó. Mỗi khi có một vị giáo sư đến và về, mình lại cảm thấy mọi thứ trong đầu mình tươi mới và rõ ràng như bầu trời sau cơn mưa lớn. Thật kì lạ là với những người mình kính trọng và yêu quý nhất, tất cả đều có một điểm chung là mình chẳng bao giờ có thể tặng cho họ được một bó hoa nhân ngày nhà giáo …

Đến Delft chưa được bao lâu, 1 quarter đủ để hiểu ở đây giáo viên cũng chỉ là người đi làm thuê, họ làm tất cả đề offer một dịch vụ tốt nhất cho những sv trả rất nhiều tiền để đi học. Ở đây, ko có khái niệm phải tôn sư trọng đạo, viết mail cho giáo viên có thể là Hi, Guido chứ ko cần phải Kính thưa giáo sư  gì cả … Nhưng mình may mắn được gặp một người làm công tận tụy, một người bằng việc làm đã giúp mình tự tin hơn, và cả tự chủ hơn trong việc học của mình. Chỉ đơn giản ngồi giảng lại một cách cặn kẽ những kiến thức mình còn thiếu, nhẫn nại giảng thêm lần nữa chỗ mình ko hiểu, những việc làm đó thầy có thể làm chỉ với trách nhiệm ko hơn ko kém, nhưng với mình, đó là động lực để mỗi đêm khi mắt díp cả lại vẫn ráng đọc thêm 1 trang nữa, là động lực để mỗi khi ko hiểu bài, mình vẫn luôn vững tin là mình ko thể bị bỏ rơi ở đây, ko thể học dốt ở nơi này được.

Năm ngoái khi còn ở nhà, cũng vào 20/11 mình cũng được tặng 1 bó hoa, vừa nhận hoa mà vừa ngượng đến mức lúng túng ko biết nói gì … tại mình chẳng bao giờ nghĩ mình cũng là cô giáo … Mỗi lần đến lớp, hay chỉ đồ án cho mấy đứa, mình luôn nghĩ mình là một người bạn lớn hơn một chút, từng học qua kiến thức đó, nên chỉ cho các bạn nhỏ hơn. Cũng giống như khi mình viết bài trên dtvt.org vậy thôi, chẳng có gì đặc biệt. Hồi đi dạy, mọi người khuyên mình xưng tôi và gọi sv là các anh chị, mình chẳng làm được vì thật sự coi sv là bạn. Ngẫm lại cũng ko biết làm thế có đúng ko, nhưng khái niệm một cô giáo quả thật quá xa vời, ko biết 5-6 năm nữa thì ra sao, nhưng bây giờ, mình vẫn thấy mình phù hợp với vị trí một người bạn của sv hơn là một giáo viên. Vậy nên tự dưng giật mình khi có cậu học trò gởi cho bài hát mừng 20/11, ngồi nghe mà bật cười, bài hát đó đúng là giống mình – nhí nha nhí nhảnh, hồn nhiên như giọng hát của bé Trâm vậy đó …

Và năm nay, một ngày lễ lớn qua đi, ko có hoa, ko có những lời chúc tụng, cũng ko phải lên trường dự lễ và cũng ko có thưởng 20/11. Mình ở đây, nhớ về những người thầy, người cô đã đi qua cuộc đời mình. Họ là quá khứ, nhưng những gì họ đã nói, đã làm, là hiện tại trong mình. Mình mong và mình tin nếu một ngày nào đó mình đứng trên bục giảng, mình sẽ cố gắng làm được những điều mà họ đã kì vọng, đã gieo hạt ở mình. Và mình hy vọng nếu mình còn theo đuổi được nghề giáo, mình sẽ có thể truyền cho những sv của mình những niềm tin, những khát vọng như các thầy cô của mình đã từng làm.

Delft, 19/11/2011.

Protected: 3 Oct 2011

This post is password protected. To view it please enter your password below:


October 4, 2011 | Posted in: OnlineDailyOfCoi | Enter your password to view comments.

Những nỗi nhớ …

00h, thứ 2, ngày 12 tháng 9 – Delft

Hơn 3 tuần kể từ ngày đến Delft. Lẽ ra mình nên đi ngủ, vì ngày mai sẽ lại là một ngày dài với rất nhiều việc – và quyển sách vẫn đang đọc giang dở .. Nhưng mình quyết định dành thời gian, ko lần lữa với việc trải lòng mình thêm nữa … bởi vì cảm xúc, cũng đáng để dc có thg cho riêng mình chứ!

Tối nay, khi các bạn nói về nỗi nhớ Hà Nội, mình bảo mình ko thấy nhớ Đà Nẵng. Thật tức cười khi mọi người bảo ko nhớ là vì Đà Nẵng ko có nhiều bài hát, hay bản thân mình chưa tới lúc thấy nhớ … Có lẽ Hà Nội – bởi vì nó là thủ đô, và những người con của Hà Nội có vẻ “nhạy cảm” quá với những gì thay đổi … hoặc chỉ đơn giản tâm trạng con người ta còn tùy điều người ta nghĩ nữa …

Nhưng giờ mình ngồi đây, tự hỏi bản thân về nỗi nhớ … Dường như 3 tuần qua, rất ít khi mình bất chợt nhớ – người yêu, gia đình, một món ăn hay thậm chí là một góc phố … Đôi lúc nghĩ về một điều gì, hay viết vài dòng bưu thiếp, hay đơn giản thấy một nét quê hương, mắt chỉ cay lên một chút, rồi vì ko thể khóc, hay ko thể tỏ ra ủy mị ở đây, mình chỉ đơn giản thôi ko khóc nữa, gạt ngay những dòng suy nghĩ hay tình cảm khiến con người ta yếu đuối đó đi … Và ở đây, mình mới nhận ra hay hiểu rõ hơn mình là thế nào?

Là mình ko thích những party, dù trước kia mình chỉ nghĩ mình ít tụ họp là vì bận bịu và phần lớn là vì ba mẹ ko cho. Nhưng thật ra giờ ở một mình, mới cảm thấy mình ko tham gia đơn giản vì bản thân cảm thấy  cần dành nhiều thời gian hơn cho những việc quan trọng hơn, và mình thật sự ko hứng thú với việc vui chơi.

Là mình khô khan và ko tốt với bạn bè. Đôi khi, bạn bè chỉ đơn giản là làm mình mất thêm thời gian. Đôi khi chỉ thấy ko hợp. Đôi khi chỉ muốn một mình để tự do làm điều mình muốn. Và ở đây, lần đầu tiên mình cảm thấy cần phải chấp nhận mình, ở một khía cạnh nào đó, cần phải biết rằng bản thân mình ko thể có những người bạn thật tình chí cốt, bởi tình bạn đòi hỏi người ta phải bỏ công sức, mà mình thì ko đủ sức để bỏ công cho tình bạn.

Là mình, dủ ở đâu vẫn chỉ có hai mối quan tâm chính – anh yêu và gia đình. Điều mình lo lắng là mọi thứ sẽ thế nào khi mình ko có những người thân. Điều mình quan tâm chính là ba, mẹ, HP, anh yêu đang làm gì. Và mình hiểu ra, dù đôi lúc anh yêu hay ba mẹ có thể khiến mình bận rộn, thì chính mình thật sự cần điều đó, và tự nguyện muốn bận rộn vì mọi người.

Nếu hỏi mình có nhớ Đà Nẵng ko? Mình thật sự phải nói rằng mình ko nhớ. Bởi mình chỉ có thể nhớ cái cảm giác một lúc nào đó, mình đứng giữa Thp đó, và cảm thấy yên bình, hít một hơi thật sâu và cảm thấy bình yên thanh thản … Bởi vì chỉ nhớ dáng đăm chiêu khi anh làm việc, nhớ cái cảm giác anh ôm mình vào lòng và mình cảm thấy ấm áp… Nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng thở đều của Phương mỗi đêm, nhớ bước chân ba đi tắt đèn khi hai chị em đã ngủ … Mình nhớ những con đường mình đi thân quen – cũng giống những con đường mà mình đã quen ở đây, nhưng cảm giác an tâm và tự tin hơn nhiều … Mình nhớ cái cảm giác tự do và vui vẻ khi mua một món đồ rẻ, và trong túi vẫn còn tiền để mua thêm nhiều đồ nữa – lòng hoàn toàn thanh thản và shopping thật sự là để giải trí …

Ko, mình hoàn toàn ko nhớ, ko nhớ bất kì điều nào kể trên. Bởi ko phải lúc nào mình cũng ngồi đây, có thể tự cho mình thời gian để vẩn vơ suy nghĩ và làm điều mình muốn. Bởi đôi khi mình chỉ cảm thấy mình sẽ hạnh phúc hơn, nếu đây vẫn là nhà mình, với những người thân, vẫn có anh yêu mỗi chiều để ôm một cái nhẹ nhõm, và vẫn là những con đường mà mình hoàn toàn quen thuộc… Đó là cảm giác cần – chứ ko phải là nhớ!

Cuộc sống mới của mình đã bắt đầu cũng ko vất vả như bao người khác, tất cả đều thuận lợi, mình vượt qua mọi thứ và sẽ phải vượt qua nhiều rào cản nữa. Nhưng mình có niềm tin là mình sẽ làm dc …

3 tuần – đủ dài để biết là nó ko hề dễ dàng. Nhưng đủ ngắn để cảm thấy hứng thú – sự hứng thú bắt nguồn từ niềm vui chinh phục!

Delft – 00:23 12.9.2011