Noel – 2011

Năm 2011 sắp trôi qua – mình đang ngồi đây, nghe bài hát My grown up xmas list em gái gởi tặng, lòng đầy cảm xúc khi đón một noel rất cô đơn ở một nơi rất xa – 2011 của mình là năm của sự đổi thay, rất lạ và rất mới!

Nếu nói rằng noel năm nay rất vui, hay bữa tiệc tối nay rất vui, hay thậm chí là mình hoàn toàn hài lòng với việc ở nhà trong khi chị Nhi thì tung tăng với người yêu, và Trang cũng bay sang Mỹ chơi, spacebox vắng tanh ko một bóng người … thì hẳn là mình đang dối lòng. Nhưng mình hoàn toàn ko buồn, bởi vì mình sẽ có thời gian dành cho anh, dù ko ở bên nhau, nhưng mình sẽ gần với anh hơn là lang thang ở một nơi nào đó mà chưa biết có vui hay ko. Mình vẫn sẽ dành thời gian để hưởng thụ và có ảnh khoe với mọi người khi đi Hannover – coi như là kì nghỉ đầu tiên của bản thân ở đất châu Âu này. Mình sẽ có thg dành cho bản thân, dành cho việc học hành đang chất đống của mấy tuần qua. Và mình hoàn toàn có một điều để chờ đợi – một noel năm sau bên cạnh người yêu … Cũng giống như bữa tiệc tối nay, tuy ko giành giải cây mic vàng, nhưng những gì đáng làm, những gì đáng thể hiện, mình đều đã thể hiện hết rồi. Và mình tuy ko thật sự vui, nhưng đã cười suốt tối còn gì! Hạnh phúc, phải chăng là ko care tới quá khứ hay hiện tại, mà chỉ đơn giản là enjoy mỗi phút mình đang sống …

Đối với mình, khi mọi thứ chưa xảy ra, mình đã từng tưởng mọi thứ là chuyện thần tiên, cuộc sống khi đi du học giống như một phép nhiệm màu mang lại mọi hạnh phúc cho mình … Nhưng khi trải qua rồi, mình vẫn cảm thấy rất hạnh phúc, ko phải thứ hạnh phúc của những điều kì diệu, mà là học cách cảm nhận hạnh phúc ở thì hiện tại. Mọi người khi nghe mình nói mình rất hạnh phúc và vui vẻ với cuộc sống hiện tại, người sẽ ko tin, có người sẽ nói mình giả tạo. Nhưng sự thật ko phải hạnh phúc nằm ở điều mình nhận dc, mà là do mình biết cách cảm nhận nó mà thôi. Nói cách khác, một năm vừa qua đã khiến mình đã hiểu bản thân mình nhiều hơn để sống hạnh phúc hơn …

Lúc trước mình cứ tưởng – hay hy vọng, cứ đến một điểm nào đó trong đời mình sẽ làm được điều mình hằng mong muốn, có thể là nói tiếng Anh như gió, hoặc xinh đẹp và luôn là tâm điểm của sự chú ý … Và những hy vọng đó được đặt vào việc du học, mình ước mong được đến một nơi khác, được làm lại từ đầu, được sống một cuộc sống khác … Nhưng sự thật là, dù mình có đi đâu, mình vẫn chỉ là mình – một con bé xấu xí, đôi khi lười biếng, ko thể tài giỏi khi ko thật sự cố gắng, và đôi khi vẫn tiềm ẩn những tính xấu tật xí …

Dù vậy, ko thể nói mình vẫn cũ kĩ như mình của những ngày xưa – tự ti, khổ sở vì những điều mình ko làm dc, và ghen tị với người khác. Ra đi, gần như bỗng dưng bị đẩy tới một nơi hoàn toàn xa lạ, xa hẳn gia đình, xa cách người thương yêu, và tập sống tự lập, cũng như dựa vào bạn bè … Tất cả cả khiến mình thay đổi – rất nhiều!

Nếu là mình trước đây, khi ko được đứng nhất hay thất bại một điều gì, cảm giác đầu tiên là buông xuôi chán nản. Bây giờ, mình chỉ đơn giản xác định cái gì là quan trọng nhất, nếu nó chỉ là cuộc vui hay ko phải là điều quá quan trọng, thì chỉ cười và vỗ tay mừng cho người khác. Điều may mắn là mình dường như chưa bao giờ bị thất bại ở những điều rất quan trọng – năm 2011 này, điều quan trọng nhất là giành dc học bổng đi học, và những khóa học ở trường, và mình đã luôn thành công, ít nhất là đạt đủ chỉ tiêu nếu ko thành công rực rỡ. Và chỉ vậy là đủ, sống thanh thản, cảm thấy vui vì thành công của bạn bè, ko ghen tị, ko hiềm khích, và hài lòng với những gì mình có, rồi dành thời gian cho những điều còn quan trọng hơn – gia đình, người yêu, bạn bè …

Nếu là mình trước đây, khi cảm thấy mình ko đẹp, là sẵn sàng bỏ tiền ra sắm vài bộ váy áo cho giống người ta, là hùng hục đi sắm nào son nào phấn, thậm chí là ko thò mặt ra đường để khỏi bị chê là xấu. Giờ mình hiểu ngay cả người mẫu hay hoa hậu cũng phải nhờ photoshop mới có làn da trắng dáng thật xinh. Và dù người ta ko đẹp, thì cũng có thể là xinh. Và chỉ cần xinh là đủ! Ko những thế, xinh hay ko còn tùy mắt con người, và mình, chỉ cần luôn là người yêu xinh đẹp của anh, là đứa con xinh xắn của ba mẹ, vậy là đủ để cảm thấy hạnh phúc!

Nếu là mình trước đây, sẽ cảm thấy buồn nếu mình ko phải là người đặc biệt. Nhưng giờ đây, mình đã hiểu muốn làm một người đặc biệt hay nổi tiếng vốn ko khó. Nhưng để làm gì? Mình là đặc biệt, là duy nhất với người yêu, là duy nhất với em gái, là duy nhất của ba mẹ rồi còn gì. Phải đi xa gia đình, xa người yêu, mới hiểu mọi người lo lắng và thương yêu mình thế nào. Và hiểu ra, mình thật sự quan trọng với những người yêu thương đến nhường nào.

Nếu là mình trước đây, sẽ cảm thấy vui khi có một chàng trai thích mình, thì giờ đây mình chỉ muốn có thật nhiều bạn – những người bạn tốt. Cuộc sống xa nhà đã giúp mình hiểu câu nói của Tú hồi xưa “phải sống xa gia đình, dựa vào bạn bè mới hiểu bạn bè quan trọng như thế nào!”, và giờ mình đã hiểu – hiểu để trân trọng bạn bè hơn, hiểu để biết có những lúc cần phải nhường, cần phải chia sẻ với bạn trước, cần phải tốt với người ta vô điều kiện, ko phải để nhận lại sự giúp đỡ, mà là cho đi thật sự khiến người ta hạnh phúc!

Nếu là mình trước đây, sẽ luôn muốn mọi thứ phải cầu toàn và có lợi cho bản thân trước, đôi khi mình nghĩ mình cũng là Tào tháo với phương châm “thà ta hại người chứ đừng để người hại ta”. Nhưng giờ đây, mình hiểu ở đâu thì nên mạnh mồm nói cứng, ở đâu thì nên lựa sóng mà lướt đi, và ở đâu thì nên “một điều nhịn chín điều lành”. Nếu ngày xưa nhất nhất phải luôn thắng anh, phải luôn là tránh phức tạp với gia đình chồng bằng cách sống riêng, hay thậm chí là nhất nhất đòi đám cưới phải thế này thế nọ. Giờ mình hiểu, có những thứ sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều nếu mình biết sắp xếp. Cuộc sống gia đình sẽ đơn giản rất nhiều nếu mình hiểu rằng nguyên tắc tối cao của gia đình là sự nhường nhịn. Chẳng việc gì phải luôn là người thắng để khiến cuộc sống thêm stress, cứ nhường, dù sao cũng là người thân cùng một dòng máu kia mà. Đơn giản nhất vẫn là quan tâm thật lòng, là luôn yêu mọi người trước, thì làm sao mọi người lại ko yêu mình? Với cả đám cưới, quan trọng vẫn là những kỉ niệm, ko cần mọi thứ thật hoành tráng đẹp đẽ, chỉ cần nó đúng như ý mình mong muốn, vui – có ý nghĩa – và vừa sức là tuyệt vời lắm rồi!

Nếu là mình trước đây, mỗi khi có dịp gì lại chạy nháo nhào quà cáp thiệp cho mọi người, đôi khi phải thừa nhận mọi thứ ko phải bắt nguồn từ tấm lòng, mà chỉ đơn giản là cảm thấy có lỗi vì mình nhận của người ta mà ko gởi đi thứ gì, cũng có khi chỉ đơn giản là muốn mình tỏ chút quan tâm để người ta coi mình là một phần đặc biệt. Giờ mình đã hiểu, cuộc sống ko đơn giản là làm một người đặc biệt. Khi Ann yếu đuối và mệt mỏi, một bờ vai đã khiến cô ấy coi mình là một người bạn đặc biệt. Ko cần phải một món quà hay gì hơn. Tình cảm cứ là chân thành, thì hẳn nó sẽ là đặc biệt!

1 năm trôi qua, mình đã biết tự tin mới làm nên vẻ đẹp, đã biết dùng photoshop để có những bức hình như mong muốn, đã biết đôi khi ko cần ồn ào ầm ĩ, chỉ cần lặng yên và xuất hiện khi bạn bè cần mới là điều quan trọng, đã biết cảm giác buồn khi ko thể ở nhà dịp tết, mong ước cái cảm giác được đón tết ở nhà – cái cảm giác  mà mình chỉ gần như cảm thấy mệt mỏi mỗi khi tết đến, và biết nhớ một người, biết buồn khi thấy người ta tay trong tay bên nhau vào những giờ khắc thiêng liêng của cuộc sống … 1 năm – rất nhiều cảm xúc và trưởng thành!

Bỏ ra gần 1 tháng chơi bời, nghỉ ngơi sau một thời gian rất dài nỗ lực tìm kiếm tất cả những điều mình muốn – học bổng, chỗ ở như mong đợi, bạn bè và cả những kết quả học tập ko đến nỗi tệ hay đúng hơn là vượt quá mong đợi. Mình dường như đã gain đủ sức mạnh và sự tự tin để tiếp tục nỗ lực hết sức.

Bắt đầu từ hôm nay, sẽ chính thức quay trở lại học hành chăm chỉ – sau khi hiểu ra chỉ nỗ lực mới mang lại thành công, ko hề có may mắn hay phép màu nào có thể giúp mình. Cũng từ hôm nay sẽ thôi mê mẩn áo áo quần quần – sau khi nhận ra sắc đẹp đôi khi ko phải mặc một bộ đồ đẹp, mà đơn giản là tìm một bộ trang phục phù hợp với mình, mà những thứ đó, ko thể có được bằng ngày 1 ngày 2, và đôi khi nhìn lại tủ quần áo, cảm thấy yêu chúng, bởi chúng là của mình, và rất giống mình! Cũng từ hôm nay, mình hiểu ra tài năng đôi khi ko cần phải khoe ra, nếu thật sự đó là tài năng, tự nó sẽ tỏa sáng. Và đôi khi có những người như mình – dường như ko có một tài năng nào – nhưng như vậy thì đã sao, mình sẽ vẫn tỏa sáng, một lúc nào đó …

Viết cho TTVNOL – Đường tới giấc mơ

Như lời hứa, mình sẽ chia sẻ chặng đường ngắn và hơi “lận đận” để thực hiện giấc mơ của mình. Vì nó lận đận, nên cho tới khi đặt chân tới TUD, tới khi làm được thủ tục registration xong, mình mới thở phào nhẹ nhõm để mà viết ra những dòng này, bởi vì sợ lắm chuyện nói trước bước ko qua, sợ lắm cái cảm giác cứ qua được một vấn đề là lại tới một vấn đề khác. Vì thật sự đã gặp quá nhiều vấn đề, nên khi đã viết xong mà cũng ko dám post lên, cất kĩ, qua dc quarter đầu tiên mới dám trình diện :P

1.Rải thảm hồ sơ – nên hay ko nên?

Từ sau khi tốt nghiệp, mình chỉ nuôi một giấc mơ lớn nhất là học ở Technology University of Delft (TUD), với chuyên ngành mà mình yêu thích là Computer Engineering. Vì thế khi quyết định apply, mình ko nộp nhiều hồ sơ, chỉ nộp duy nhất 1 trường TU Delft, 1 ngành Computer Engineering. Khác với nhiều bạn nộp nhiều trường ở Hà Lan để có được nominate letter của trường rồi nộp tiếp HSP hay NFP, mình hoàn toàn ko có ý định học ở một trường khác. Đôi khi ngẫm lại thấy mình dại, vì TU Delft là một trường lớn, lượng hồ sơ nộp vào đây cũng nhiều và đối tượng nộp hồ sơ chắc chắn là strong hơn mình nhiều lần, như vậy việc cạnh tranh sẽ nhiều hơn. Nhưng đó cũng là một quyết định sáng suốt xét về mặt tiêu hao tiền của nộp hồ sơ nhiều trường, bởi trước khi nộp, bản thân mình cũng đã narrow lại là rốt cuộc mình thích cái gì, và nếu được học ở một trường khác, với stipend nhiều hơn thì cũng chưa hẳn là satisfied. Vậy nên nếu một bạn nào đó (mà mình bắt gặp ở đâu đó trên diễn đàn này có than thở về việc tốn tiền apply), thì lời khuyên là nên xác định khả năng và sở thích của mình trước, rồi narrow lại, cũng ko nên rải thảm hồ sơ, trong khi mình vốn dĩ ko phân thân được để mà đi học nhiều trường. Kinh nghiệm này có thể trái với lời khuyên của các anh chị đi trước, nhưng nó đúng với mình, nên mình nghĩ cũng có thể nó sẽ đúng với một số bạn, nhất là những bạn đã có đam mê đặc biệt vào một trường hay ngành học nào đó. :)

2.Liệu chẳng thần thế gì có thể nào dành 1 suất học bổng Nhà nước hay ko?

Sau khi ko được nominate cho học bổng HSP, và giấc mơ NFP cũng tan tành mây khói khi quy định mới đòi phải có 3 năm kinh nghiệm, và ngành học của mình cũng ko có trong course list của NFP, mình gần như hopeless về việc đi học ở TUD. Vào thời điểm khoảng cuối tháng 3, đột nhiên học bổng Nhà nước (VIED scholarship hay 322), tự nhiên lại thông báo gọi nộp hồ sơ. Thông thường chương trình  này gọi nộp hồ sơ từ cuối tháng 4 đến cuối tháng 5, và khoảng tháng 8, 9 mới có kết quả. Vì vậy mình chưa hề có ý định đi học bổng 322 vì phải đợi trong thời gian quá dài. Nhưng năm nay lại gọi nộp sớm. Coi như là một điềm may với mình, và mình nộp hồ sơ với … một chút lo sợ vì năm ngoái cũng nộp nhưng đã rớt. Vì đã có kinh nghiệm rớt một lần, nên với 322 mình cũng phải cẩn thận chuẩn bị hồ sơ và hỏi thăm kinh nghiệm của các anh chị đã từng được 322. Qua đó mình biết kinh nghiệm làm việc, mục đích đi học và tiếng Anh là những thứ quan trọng cần phải được làm nổi rõ trong hồ sơ của mình. Và mình đã cố gắng nêu bật những điểm đó khi viết thư xin học bổng, cũng như khi viết SYLL và chuẩn bị các minh chứng cụ thể về mặt giấy tờ. Có rất nhiều thông tin về sự mập mờ về việc trao học bổng của 322, mình hồi rớt khi apply năm đầu tiên cũng đã từng có suy nghĩ chắc cũng phải “có gì đây”, vì có nhiều người mình biết profile ko mạnh, mà vẫn được. Dĩ nhiên họ “có gì” hay ko thì mình ko biết, nhưng mà mình cũng ngẫm nghĩ rồi thấy rằng: thật ra 322 cũng như các học bổng khác thôi, nó cũng có một loạt các tiêu chí, và ko ai biết tiêu chí của nó là gì. Chỉ tội cho 322 là vì nó của nhà nước nên bị gán cái mác tiêu cực thôi, chứ mọi người cũng biết có bạn nộp học bổng trường ko được, mà lại được Erasmus hay HSP chẳng hạn. Theo mình, 322 có 3 tiêu chí: năm công tác – ít ra phải có thâm niên từ 2 năm trở lên, nước tới học – các nước có chi phí cao sẽ ko được ưu tiên, như Anh chẳng hạn, và các nước nào ít người nộp hồ sơ thì dĩ nhiên là mình sẽ dễ được hơn và thành tích học tập – bao gồm cả tiếng Anh – theo mình thì ko quan trọng lắm, vì được giữ lại cơ quan nhà nước chắc cũng ko phải tầm thường. Giờ thì 322 hết rồi, nhưng mình đoán 911 cũng sẽ tương tự thôi. Những bạn làm trong cơ quan nhà nước, hay các cơ sở giáo dục thì có thể chú ý 3 tiêu chí trên mà làm hồ sơ cho trúng.

3.Làm sao để tìm được đúng người có thể giúp mình?

Quay lại trường hợp của mình. Mình gặp phải một vấn đề là học bổng 322 chỉ cho khoảng 30000$ học phí cho mỗi khóa học master. Vậy nên nếu được học bổng 322 thì mình cũng chưa chắc đi học được, bởi vì số tiền bù học phí là khoảng 3000Euro – khá lớn, mà stipend cho mỗi tháng của 322 thì chỉ vừa đủ cho sinh hoạt mà thôi. Vì thế mình lại mạnh dạn viết thư cho trường và khoa, giải thích rõ vấn đề mà “có thể” nếu được học bổng thì mình sẽ gặp phải, và mong họ có cách gì đó để có thể giúp được. Thật sự khi viết mail, mình coi đây như là việc mua xổ số, khả năng trúng thì ít, trật thì nhiều, nhưng vẫn tự nhủ “thà làm tất cả mà ko đc, còn hơn là ko làm”. Nhưng mình cũng đã rất thất vọng, bởi cả trường và khoa đều officially thông báo là ko có cách gì ngoài việc mình tự trả khoản tiền đó.

Nhưng từ vấn đề này, mình lại học được một kinh nghiệm nữa. Khi contact với trường, thông thường email của bạn sẽ chuyển tới email official của trường hay khoa, nhưng sau đó email này sẽ được trả lời bởi một nhân viên phụ trách chính – thường là người phụ trách phần học bổng hay chuyên ngành của bạn (ví dụ academic councelor) và đây mới là người mà bạn có thể nhờ giúp được. Còn nếu email vào email chung thì câu trả lời bạn nhận được chắc chắn ko khác gì những thông tin đã đưa lên website của trường hay khoa cả. Bản thân mình đã liên lạc với những người phụ trách học bổng và chương trình học của khoa mình, nhờ đó nhận được một offer từ nhóm nghiên cứu CE trong khoa. Offer này thật sự nằm ngoài mong đợi của mình.

Sau khi có học bổng 322, nhận được offer của khoa, tưởng như mọi thứ đã xong thì lại gặp phải một vấn đề nữa, đó là trường TUD ko chấp nhận học bổng 322 là học bổng “đáng tin cậy” để làm guarantee payment cho việc học của mình ở TUD. Một lần nữa, mọi hy vọng lại tiêu tan. Vào thời điểm đó mình thật sự rất chán nản, nhưng mình lại rất may mắn là được khá nhiều bạn ở TTVNOL động viên, anh quasimodo85 lúc nào cũng hỏi thăm tình hình và giúp mình tìm cách giải quyết, các bạn HSP tìm giúp địa chỉ liên lạc của các chị bên NESO Việt Nam, các bạn ở group EUVN2011 thì lúc nào cũng bảo mình phải cố gắng lên, ko được bỏ cuộc và cho mình rất nhiều thông tin helpful về vấn đề giẩy tờ, thủ tục này nọ … Ngẫm lại, mình thấy khoảng thời gian đó nếu ko có mọi người thì ko thể nào đủ sức để mà cố gắng được nữa, và đôi lúc mình nghĩ cũng nhờ cái tính tô hô lúc nào cũng la toáng vấn đề của mình lên, nên mình mới nhận được nhiều sự giúp đỡ đến vậy, và sự giúp đỡ nào cũng rất chính xác và nhiệt tình, nên mọi chuyện cũng cứ suôn sẻ dần.

Để giải quyết chuyện guarantee payment, mình đã nhờ đến CICAT ở TUD, nhưng họ chỉ chịu trách nhiệm các vấn đề về sinh viên PhD mà thôi. Mình cũng tìm tới người phụ trách học bổng của TUD ở International Office, nhưng cô ấy ko thể giúp gì hơn vì đó là quy định. Sau đó mình nhờ Neso, nhưng họ bảo ko thể giúp được vì họ cũng ko thể đảm bảo 322 là một học bổng đáng tin cậy. Cùng thời điểm đó, mình tham gia Delftulip – một cộng đồng sinh viên online của TUD. Và lại một lần nữa được các bạn ở Delftulip giúp đỡ. Có những bạn Ấn Độ chưa hề gặp mình lần nào, khi nghe vấn đề của mình liền tìm cách giúp mình. Và một bạn Ấn Độ giới thiệu mình với một bạn Mexico – bạn í cũng có cùng vấn đề về học bổng như của mình, và đã giải quyết được vì học bổng của bạn í tìm được bởi grandfinder của Neso. Mình cùng hai bạn đó tìm thông tin về học bổng 322 trên website của Neso nhưng ko thấy. Nhưng sau đó, mình lại tìm thấy học bổng 322 trên website của Neso Việt Nam! Và nhờ đó mình gọi cho các chị ở Neso VN, giải thích về trường hợp của bạn ở Mexico, rồi nhờ các chị liên lạc với TUD. Sau mấy ngày đứng tim nghẹt thở, mọi thứ đã được giải quyết, trường đã chấp nhận học bổng của mình!

Qua đó có thể rút ra là bình thường khi gặp khó khăn, mọi người có khuynh hướng nhờ cậy những người quen biết, với mình, ko có người quen biết nào có thể giúp được. Mình nghĩ con người càng cởi mở với người khác, thì mới dễ nhận được sự giúp đỡ từ mọi người. Qua tới đây đi học, điều đó lại càng quan trọng, bởi vì môi trường học ở các nước Châu Âu nói chung và ở Hà Lan nói riêng có rất nhiều điều mới mẻ, thông tin có khi ko tới trực tiếp với mình, và mỗi bạn thì có cách tiếp cận thông tin khác nhau – thông qua sv cũ từ nước họ, thông qua TA, thông qua thầy giáo, thông qua bài giảng, hay thậm chí là đề thi cũ … Mình thì ko đủ thời gian để sử dụng tất cả kênh thông tin đó, vậy cách duy nhất để có thể có thông tin cần thiết chỉ có thể dựa vào mối quan hệ với bạn bè mà thôi.

 

Với mình, thời gian nửa năm vừa qua thật khó quên, với biết bao bạn bè mới, và rất nhiều những vấn đề chia sẻ với những người ko quen biết. Nhưng như con thuyền đi trên một dòng chảy lớn, mình luôn TIN là dù nhiều thác ghềnh nhưng mọi thứ PHẢI được giải quyết, và mình sẽ phải đến được điểm mình muốn – để thực hiện được giấc mơ, và để ko phụ công bao nhiêu bạn bè đã giúp mình vô điều kiện và nhiệt tình đến thế.

Kể lể dài dòng như vậy, rất hy vọng vừa kể, vừa để cảm ơn mọi người, vừa để chia sẻ với các bạn vẫn đang gặp khó khăn trên con đường đi tìm học bổng rằng: mọi chuyện sẽ được giải quyết, nếu bạn biết cách tìm ra đúng người có thể giúp mình, và việc tìm học bổng hoàn toàn ko phải là một trò chơi may rủi, nó là sự nỗ lực – nỗ lực tìm kiếm cơ hội cho mình bằng mọi cách. Đừng bỏ cuộc, hãy tìm cách, nghĩ ra cách, đừng từ bỏ điều bạn muốn làm, và đừng e ngại để mọi người biết vấn đề của bạn. Bạn bè có thể giúp, có thể động viên, có thể chẳng làm gì ngoài việc theo dõi, nhưng hơn tất cả bạn biết bạn ko cô độc, và bạn có thể nhiều cánh tay, đôi mắt giúp bạn. Mình chắc chắn về điều đó, vì mình đã thử rồi!

Hơn nửa năm vừa qua rất dài, rất nhiều vấn đề tưởng là nhỏ, nhưng để đến được đây với mình thật ko dễ dàng. Nhưng tất cả các bạn cũng sẽ may mắn giống mình khi bắt đầu con đường du học bởi vì bạn luôn có thể hỏi trên group cực kì vui nhộn EUVN2011, hay trên FB của Hội Sinh viên Việt Nam tại Châu Âu 2011.

Vỡ tim

Ko biết là lần thứ mấy, mình được đọc một câu chuyện, một câu chuyện về những người con gái phũ phàng rời bỏ tình yêu “3 năm cấp ba, 4 năm đại học” để theo đuổi một cuộc hôn nhân có phần vững chãi hơn về mặt kinh tế. Bạn tôi cho rằng những người con gái như thế là thực dụng, dù bạn khẳng định “con người ta có quyền mưu cầu hạnh phúc”!?, dù bạn biết mình ko thể đi đôi giày của người khác để hiểu vì sao người ta làm như thế, nhưng bằng cách bạn nói, và bằng những việc bạn làm, bạn vẫn thể hiện rằng những người con gái như vậy là ích kỉ, và ko xứng đáng có được hạnh phúc.

 

Vậy tôi – thử đi đôi giày của những cô gái ích kỉ và ko xứng đáng có được hạnh phúc đó, để thử tìm hiểu xem họ nghĩ gì, và họ như thế nào sau những lần “vỡ tim” – breakup …

 

Hậu break-up là gì? Với con gái, sẽ là một khoảng thời gian chuếnh choáng. Bỗng nhiên, ko có một người để mình quan tâm hỏi han, ko có một người hàng ngày mình vẫn kể cho nghe bao nhiêu là chuyện, là thậm chí ko có một người để mình giận dỗi ngúng nguẩy mà bỏ đi rồi âm thầm đứng chờ người ta chạy theo năn nỉ …

 

Hậu break-up, là bắt đầu ko biết trả lời thế nào trước câu hỏi “Vì sao lại chia tay?”, là đổ lỗi cho “không hợp nhau” … Ừ, biết nói thế nào cho hợp lí, bởi hình như chẳng có thứ gì hợp lí cho việc đổ vỡ cả  …

 

Hậu break-up, là đột nhiên muốn uống thật say, muốn quên, muốn mình đừng có rảnh rỗi lại ngồi thẫn thờ, cảm giác trống vắng khó giải thích biết chừng nào …

 

Hậu break-up, là tự nhiên thằng bạn thân từ xưa tới h vẫn đứng về phe mình, giờ tự nhiên lại thành bạn thân của ex, là tự nhiên biết bao người xưa giờ vẫn vui cười mỗi khi gặp mặt trở thành người-cần-phải-tránh, là tự nhiên thấy mình mất mát và lẻ loi ko phải vì mất người yêu, mà tự nhiên còn mất thêm bao nhiêu là bạn bè …

 

Hậu break-up là những lúc  xóa từng bức ảnh chung trên FB, nụ cười ấy, khuôn mặt ấy sao hạnh phúc như thế, mỗi lần bấm delete như cứa thêm vào tim, đau đớn đến kì lạ … Bởi đâu ai nói break-up nghĩa là hết yêu …

 

Hậu break-up là khóc mà ko có một bờ vai để dựa, là tự nhủ bản thân phải cố tỏ ra mạnh mẽ bởi thật sự ko có một người của riêng mình nữa rồi, là ko muốn để ex thấy mình yếu đuối, bởi bây giờ họ vui hay buồn trước nước mắt của mình thì mình cũng có biết được đâu.

 

Hậu break-up là tự nhiên từ rất thân trở thành lạ, là phải len lén quan tâm, len lén nhìn từ xa như có tội. Vì tình yêu là cảm xúc, nhưng chia tay lại là lí trí, biết ko thể đi đến cuối con đường thì yêu làm gì? Nhưng cảm xúc thì ko như lí trí, ko đủ mạnh mẽ để cắt đứt và ngoảnh mặt đi. Đôi khi, chia tay đó, nhưng vẫn thầm mong những điều tốt đẹp sẽ đến với ex …

 

Hậu break-up là nỗi thất vọng chồng chất ngày một thêm đầy khi thấy ex buông thả ko định hướng trong khi mình là con gái lại đang cố gắng mạnh mẽ sống cho tốt hơn, là buồn thêm khi mình như một nguyên nhân để ex sống vô trách nhiệm hơn, là ko tránh khỏi cảm giác chán chường khi gặp lại người xưa giờ đã tệ hơn người mình đã từng yêu thương rất nhiều lần … Lắm lúc con gái nhìn ex của mình và tự hỏi “vì sao mình lại có thể yêu một người con trai yếu đuối, bệ rạc và bê tha đến thế?” … Vậy nên con trai à, tôi vẫn thường khuyên những cậu bạn của tôi rằng: “nếu yêu một người, mà mình ko thể ở bên người đó, thì hãy sống sao để người ta cảm thấy tiếc khi rời bỏ mình, chứ đừng làm cho người thấy mừng vì đã bỏ dc mình” … Chia tay, có ai mà ko đau khổ, con gái hay con trai thì cũng buồn như nhau thôi, vì sao con gái cố giấu nỗi buồn, cố gắng sống tốt hơn, thì con trai lại có thể sống đáng thất vọng như vậy?

 

Với tôi, một người con gái dũng cảm là một người dám thừa nhận “mình vẫn còn yêu anh ấy”, sau khi đã dám dũng cảm từ bỏ một chàng trai ko thuộc về mình. Đôi khi mọi người gọi đó là sự yếu đuối, mọi người khuyên chị move on, mọi người trách chị quá đa tình đa sầu đa cảm, và mọi người chán ghét bảo “thôi chẳng vào FB của nó làm gì, toàn suốt ngày ca cẩm tình cũ!” … Tôi thì nghĩ tình yêu dường như đúng với định luật bảo toàn, nó ko tự nhiên sinh ra, nó ko tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Có những cô gái đã đủ “công năng” để chuyển tình yêu từ anh chàng này, sang anh chàng khác, nhưng cũng có những cô gái ko đủ “công năng” hay ko muốn dụng “công năng” để làm việc đó. Khi tình yêu còn đó, cớ gì mà phải nói rằng mình đã hết yêu. Đâu phải ai cũng đủ dũng cảm để thành thực với lòng mình. Và vì thế, chẳng có gì đáng xấu hổ, chẳng có gì đáng để trách chị tôi cả …

 

Cũng có những cô gái chỉ sau có vài tháng đã kịp tìm tình yêu mới. Mọi người lại thường có ác cảm với những cô gái đó, “chắc là chạy theo thằng đó vì tiền/địa vị/đẹp trai …”. Con người thật lạ, làm điều này cũng ko đúng làm điều khác cũng ko đúng. Liệu có phải mọi người cổ xúy cho các cô gái khi chia tay thì về làm nữ tu hay ko? Bởi vì ai cũng hiểu tình yêu đâu phải là một món hàng, ta có quyền mua hay ko mua đó, ta có thể đủ tiền hay ko đủ tiền để sắm nó, tình yêu giống như thời tiết, lúc mưa lúc nắng, có khi mưa đến lúc ta ko mong đợi nhất, nhưng cũng có lúc nắng đến khi ta vui nhất. Nói cho cùng, mình hay nghĩ tình yêu là un-tránh-able. Vậy có gì sai khi một cô gái đột nhiên tìm ra tình yêu của mình chỉ sau khi chia tay vài tháng, thậm chí vài ngày? Thật ra, xét một cách logic, hậu chia tay là khoảng thời gian mà bất kì cô gái nào cũng thấy yếu đuối nhất, mệt mỏi nhất. Nếu thật sự may mắn, có bạn bè bên cạnh – nhất là các cô gái vui nhộn kiểu như Lá Xanh hay Bùi Cúc, thì may ra còn có thể vượt qua được dễ dàng. Nhưng nếu ko, mọi thứ thật là kinh khủng. Có FB mà hét lên thì còn đỡ, ko có FB mà tự kỉ ở nhà một mình, bạn bè vẫn tưởng ta bình yên, còn ta thì ko thể kể lể tâm sự với ai … Và bỗng nhiên, một anh chàng dịu dàng đến và an ủi mình, chia sẻ với mình, và sẵn sàng chờ đợi mình lành-vết-thương, thì có gì mà ko cảm động, cảm động sẽ làm thần kinh con người ta yếu đuối, và thế là vết thương được disconnect khỏi mạng lưới neutron phát hiện nỗi đau, giống thuốc phiện, nó giúp người ta thăng hoa và dễ dàng fall in love với chàng trai mới. Haizza, thật ra những điều mà khoa học chưa giải thích được là dễ khiến nhân loại hiểu lầm thế đó!

 

Tôi rất thích một đoạn trong câu chuyện cậu bạn nhà văn của tôi viết “Em không phải là mọi người. Em cũng không phải là Đức Phật. Nhưng chỉ cần Em là Em, không buông thả bản thân, cũng không quá cực đoan, Em sẽ vui vẻ và hạnh phúc.” Và trong tình yêu, chính là lúc Em cần là em nhất, cần tự hỏi em có hạnh phúc hay ko? Hạnh phúc rất vô hình, đôi khi bên một người là hạnh phúc, có khi phải xa người đó thì mới có thể hạnh phúc, là một bài toán mà ko thể có lời giải chung cho tất cả mọi người. Và Em hãy sáng suốt, bởi hậu chia tay là một khoảng thời gian thật sự vỡ tim, mà ko phải cô gái nào cũng có thể trải qua tròn trịa và yên ả. Hãy ở bên bạn bè, hãy bình thản và chậm rãi, và hãy sáng suốt … em nhé …

Cô hay cười mắt cô long lanh …

Đang tìm một bức ảnh để thay avatar, tự nhiên thấy lại những bức ảnh hôm tốt nghiệp … và nghe  “cô hay cười mắt cô long lanh …”, bất chợt bồi hồi kì lạ …

Trong những bức ảnh hiếm hoi mà mình đã chụp vội với thầy cô trong ngày ra trường, có lẽ quý nhất là bức ảnh chụp với ba. Hình như, đó là bức ảnh duy nhất mà ba chụp riêng với con gái, là bức ảnh hiếm hoi mình thấy ba cười thật tươi … Một chặng đường hơn 25 năm, bằng gần đúng thời gian ba bắt đầu sự nghiệp thầy giáo, mình chưa từng mua một bó hoa tặng ba. Hồi bé, chẳng bao giờ mình nhận ra ba cũng là thấy giáo, chỉ thấy năm nào 20/11 nào cũng có nhiều hoa cắm vào lọ – điều tự nhiên mà mình chẳng bao giờ hỏi vì sao, còn mình thì háo hức lên kế hoạch đi thăm thầy cô cùng cả lớp, có năm còn theo hội phụ huynh đi chuẩn bị quà tới tận khuya mới về … nhưng chẳng bao giờ viết một tấm thiệp cho ba – người thầy lớn đã theo mình suốt cả cuộc đời, lo cho mình nhưng chẳng bao giờ nói ra, chẳng bao giờ khen khi mình được điểm tốt, nhưng chính khuôn mặt nghiêm khắc chẳng bao giờ cười ấy đã giúp mình nên người và có được ngày hôm nay – trọn vẹn như thế này …

 

Ngày còn đi học phổ thông, thầy cô chẳng bao giờ thương mình, dù mình chẳng phải học sinh cá biệt, mà chắc tại mình cũng chẳng bao giờ là người giỏi nhất lớp. Cô là người duy nhất thương mình nhiều ơi là nhiều, cô là người đầu tiên gieo vào đầu mình cái ý nghĩ phải đi học ở nước ngoài, là người đầu tiên đưa được mình tới học ở nhà ngoài giờ học ở lớp, là người mà học sinh ai ai cũng sợ và ghét, còn mình thì lại thương. Mình nhớ hôm cô gọi điện về nhà thông báo kết quả thi HSG, cả nhà mình chưa bao giờ vui như thế. Chắc cô cũng là giáo viên đầu tiên mà ba mẹ mình quen, trước giờ ba mẹ chẳng bao giờ có mối liên hệ gì với những thầy cô dạy mình – chắc cũng tại mình ko phải là học sinh cá biệt, và cũng ko phải là đứa giỏi nhất lớp bao giờ … Cô là người duy nhất 20/11 nào mình cũng tới thăm, dù có khi những kế hoạch cho việc chung cả lớp bao giờ cũng làm mình bận rộn. Cách đây 3 năm, cô chuyển nhà. Mình đi dọc hết con đường Điện Biên Phủ để tìm nhà cô, năm nào cũng vậy, 20/11 nào cũng đi dọc con đường đó, cố tưởng tượng xem nhà cô có thể là nhà nào … Giờ, mình đã thực hiện được điều cô dặn, mình tiếc là ko thể nói với cô, tiếc là 20/11 năm nay ko thể đi tìm nhà cô được …

Lên đại học, thầy là người mình yêu quý nhất, nỗi yêu mến mà mình cũng ko thể giải thích tại sao. Mình đã rất cố gắng, những môn học với thầy luôn là niềm hứng thú với mình, và mình đã bỏ rất nhiều công sức để “ghi điểm” với thầy. Nhưng lúc nào cũng vậy, thầy luôn yêu cầu cao hơn những gì mình có thể làm được. Trong suốt mấy năm học ĐH, chưa lần nào mình đạt được điểm 10 dù thầy dạy tới mấy môn và mình lúc nào cũng dành nhiều thg cho môn của thầy nhất. Có lúc mình nghĩ thầy ghét mình, nhưng mình cũng ko thể ghét thầy được, lại cứ lẽo đẽo đi theo. Cho tới tận khi mình đã là cô giáo, những lời thầy nói cũng lại là những bài học lớn với mình, là lời chỉ dẫn đưa mình tới một con đường – mà cho đến giờ phút này mình chưa bao giờ cảm thấy hối hận. Mỗi khi ngồi trong lớp, nghe giảng những vấn đề được học ở TU Delft, mình lại thầm cảm ơn một người thầy tuyệt vời mà mình đã được học, một người thầy ko hào nhoáng với những chức danh giáo sư tiến sĩ này nọ, nhưng đã luôn cho mình hiểu sự tận tâm của nghề giáo, sự cầu tiến trong học hỏi và niềm đam mê tri thức mới chính là điều cốt lõi đối với một nhà giáo.

Điều may mắn khi đi làm là mình được gặp rất nhiều những vị giáo sư nước ngoài, họ giống như luồng gió mới, thổi vào đầu mình rất nhiều thứ. Họ đến VN để chia sẻ kinh nghiệm, còn mình thì háo hức được nghe những kinh nghiệm đó. Mỗi khi có một vị giáo sư đến và về, mình lại cảm thấy mọi thứ trong đầu mình tươi mới và rõ ràng như bầu trời sau cơn mưa lớn. Thật kì lạ là với những người mình kính trọng và yêu quý nhất, tất cả đều có một điểm chung là mình chẳng bao giờ có thể tặng cho họ được một bó hoa nhân ngày nhà giáo …

Đến Delft chưa được bao lâu, 1 quarter đủ để hiểu ở đây giáo viên cũng chỉ là người đi làm thuê, họ làm tất cả đề offer một dịch vụ tốt nhất cho những sv trả rất nhiều tiền để đi học. Ở đây, ko có khái niệm phải tôn sư trọng đạo, viết mail cho giáo viên có thể là Hi, Guido chứ ko cần phải Kính thưa giáo sư  gì cả … Nhưng mình may mắn được gặp một người làm công tận tụy, một người bằng việc làm đã giúp mình tự tin hơn, và cả tự chủ hơn trong việc học của mình. Chỉ đơn giản ngồi giảng lại một cách cặn kẽ những kiến thức mình còn thiếu, nhẫn nại giảng thêm lần nữa chỗ mình ko hiểu, những việc làm đó thầy có thể làm chỉ với trách nhiệm ko hơn ko kém, nhưng với mình, đó là động lực để mỗi đêm khi mắt díp cả lại vẫn ráng đọc thêm 1 trang nữa, là động lực để mỗi khi ko hiểu bài, mình vẫn luôn vững tin là mình ko thể bị bỏ rơi ở đây, ko thể học dốt ở nơi này được.

Năm ngoái khi còn ở nhà, cũng vào 20/11 mình cũng được tặng 1 bó hoa, vừa nhận hoa mà vừa ngượng đến mức lúng túng ko biết nói gì … tại mình chẳng bao giờ nghĩ mình cũng là cô giáo … Mỗi lần đến lớp, hay chỉ đồ án cho mấy đứa, mình luôn nghĩ mình là một người bạn lớn hơn một chút, từng học qua kiến thức đó, nên chỉ cho các bạn nhỏ hơn. Cũng giống như khi mình viết bài trên dtvt.org vậy thôi, chẳng có gì đặc biệt. Hồi đi dạy, mọi người khuyên mình xưng tôi và gọi sv là các anh chị, mình chẳng làm được vì thật sự coi sv là bạn. Ngẫm lại cũng ko biết làm thế có đúng ko, nhưng khái niệm một cô giáo quả thật quá xa vời, ko biết 5-6 năm nữa thì ra sao, nhưng bây giờ, mình vẫn thấy mình phù hợp với vị trí một người bạn của sv hơn là một giáo viên. Vậy nên tự dưng giật mình khi có cậu học trò gởi cho bài hát mừng 20/11, ngồi nghe mà bật cười, bài hát đó đúng là giống mình – nhí nha nhí nhảnh, hồn nhiên như giọng hát của bé Trâm vậy đó …

Và năm nay, một ngày lễ lớn qua đi, ko có hoa, ko có những lời chúc tụng, cũng ko phải lên trường dự lễ và cũng ko có thưởng 20/11. Mình ở đây, nhớ về những người thầy, người cô đã đi qua cuộc đời mình. Họ là quá khứ, nhưng những gì họ đã nói, đã làm, là hiện tại trong mình. Mình mong và mình tin nếu một ngày nào đó mình đứng trên bục giảng, mình sẽ cố gắng làm được những điều mà họ đã kì vọng, đã gieo hạt ở mình. Và mình hy vọng nếu mình còn theo đuổi được nghề giáo, mình sẽ có thể truyền cho những sv của mình những niềm tin, những khát vọng như các thầy cô của mình đã từng làm.

Delft, 19/11/2011.

Những nỗi nhớ …

00h, thứ 2, ngày 12 tháng 9 – Delft

Hơn 3 tuần kể từ ngày đến Delft. Lẽ ra mình nên đi ngủ, vì ngày mai sẽ lại là một ngày dài với rất nhiều việc – và quyển sách vẫn đang đọc giang dở .. Nhưng mình quyết định dành thời gian, ko lần lữa với việc trải lòng mình thêm nữa … bởi vì cảm xúc, cũng đáng để dc có thg cho riêng mình chứ!

Tối nay, khi các bạn nói về nỗi nhớ Hà Nội, mình bảo mình ko thấy nhớ Đà Nẵng. Thật tức cười khi mọi người bảo ko nhớ là vì Đà Nẵng ko có nhiều bài hát, hay bản thân mình chưa tới lúc thấy nhớ … Có lẽ Hà Nội – bởi vì nó là thủ đô, và những người con của Hà Nội có vẻ “nhạy cảm” quá với những gì thay đổi … hoặc chỉ đơn giản tâm trạng con người ta còn tùy điều người ta nghĩ nữa …

Nhưng giờ mình ngồi đây, tự hỏi bản thân về nỗi nhớ … Dường như 3 tuần qua, rất ít khi mình bất chợt nhớ – người yêu, gia đình, một món ăn hay thậm chí là một góc phố … Đôi lúc nghĩ về một điều gì, hay viết vài dòng bưu thiếp, hay đơn giản thấy một nét quê hương, mắt chỉ cay lên một chút, rồi vì ko thể khóc, hay ko thể tỏ ra ủy mị ở đây, mình chỉ đơn giản thôi ko khóc nữa, gạt ngay những dòng suy nghĩ hay tình cảm khiến con người ta yếu đuối đó đi … Và ở đây, mình mới nhận ra hay hiểu rõ hơn mình là thế nào?

Là mình ko thích những party, dù trước kia mình chỉ nghĩ mình ít tụ họp là vì bận bịu và phần lớn là vì ba mẹ ko cho. Nhưng thật ra giờ ở một mình, mới cảm thấy mình ko tham gia đơn giản vì bản thân cảm thấy  cần dành nhiều thời gian hơn cho những việc quan trọng hơn, và mình thật sự ko hứng thú với việc vui chơi.

Là mình khô khan và ko tốt với bạn bè. Đôi khi, bạn bè chỉ đơn giản là làm mình mất thêm thời gian. Đôi khi chỉ thấy ko hợp. Đôi khi chỉ muốn một mình để tự do làm điều mình muốn. Và ở đây, lần đầu tiên mình cảm thấy cần phải chấp nhận mình, ở một khía cạnh nào đó, cần phải biết rằng bản thân mình ko thể có những người bạn thật tình chí cốt, bởi tình bạn đòi hỏi người ta phải bỏ công sức, mà mình thì ko đủ sức để bỏ công cho tình bạn.

Là mình, dủ ở đâu vẫn chỉ có hai mối quan tâm chính – anh yêu và gia đình. Điều mình lo lắng là mọi thứ sẽ thế nào khi mình ko có những người thân. Điều mình quan tâm chính là ba, mẹ, HP, anh yêu đang làm gì. Và mình hiểu ra, dù đôi lúc anh yêu hay ba mẹ có thể khiến mình bận rộn, thì chính mình thật sự cần điều đó, và tự nguyện muốn bận rộn vì mọi người.

Nếu hỏi mình có nhớ Đà Nẵng ko? Mình thật sự phải nói rằng mình ko nhớ. Bởi mình chỉ có thể nhớ cái cảm giác một lúc nào đó, mình đứng giữa Thp đó, và cảm thấy yên bình, hít một hơi thật sâu và cảm thấy bình yên thanh thản … Bởi vì chỉ nhớ dáng đăm chiêu khi anh làm việc, nhớ cái cảm giác anh ôm mình vào lòng và mình cảm thấy ấm áp… Nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng thở đều của Phương mỗi đêm, nhớ bước chân ba đi tắt đèn khi hai chị em đã ngủ … Mình nhớ những con đường mình đi thân quen – cũng giống những con đường mà mình đã quen ở đây, nhưng cảm giác an tâm và tự tin hơn nhiều … Mình nhớ cái cảm giác tự do và vui vẻ khi mua một món đồ rẻ, và trong túi vẫn còn tiền để mua thêm nhiều đồ nữa – lòng hoàn toàn thanh thản và shopping thật sự là để giải trí …

Ko, mình hoàn toàn ko nhớ, ko nhớ bất kì điều nào kể trên. Bởi ko phải lúc nào mình cũng ngồi đây, có thể tự cho mình thời gian để vẩn vơ suy nghĩ và làm điều mình muốn. Bởi đôi khi mình chỉ cảm thấy mình sẽ hạnh phúc hơn, nếu đây vẫn là nhà mình, với những người thân, vẫn có anh yêu mỗi chiều để ôm một cái nhẹ nhõm, và vẫn là những con đường mà mình hoàn toàn quen thuộc… Đó là cảm giác cần – chứ ko phải là nhớ!

Cuộc sống mới của mình đã bắt đầu cũng ko vất vả như bao người khác, tất cả đều thuận lợi, mình vượt qua mọi thứ và sẽ phải vượt qua nhiều rào cản nữa. Nhưng mình có niềm tin là mình sẽ làm dc …

3 tuần – đủ dài để biết là nó ko hề dễ dàng. Nhưng đủ ngắn để cảm thấy hứng thú – sự hứng thú bắt nguồn từ niềm vui chinh phục!

Delft – 00:23 12.9.2011

 

Đôi điều về nghề dạy học …

3 ngày vừa rồi, quả thật có nhiều thg để mà suy ngẫm. Bất chợt mình nghĩ về nghề mà mình đang chọn, nghĩ về cuộc sống trong 3 năm vừa qua …

Trong tất cả các nghề, có thể nói nghề dạy học là nghề ngay từ đầu chưa bao giờ nằm trong từ điển của mình. Nhưng như người ta nói, con người ta ko chọn nghề, mà nghề chọn chính mình.

Không thể nói cuộc sống của mình lúc nào cũng đầy những bất ngờ, cũng có thay đổi vào phút chót – hy vọng là điều đó ko xảy ra với việc chọn chồng! =)) Nhưng quả thật chuyển vài lần, thay đổi nhiều, suy tính nhiều, cuối cùng nghề dạy học lại vận vào mình, như một kết quả tất yếu là con gái đầu phải theo nghiệp của ba, nhưng ko ai biết mọi thứ tự nhiên như hơi thở, đôi lúc ko biết hơi thở ấy có quá dài hay quá ngắn hay ko – nhưng mọi thứ đã qua, và cái thời khắc lựa chọn ấy thật sự bây giờ ko còn nhiều kí ức với mình, nhưng sẽ là một dấu ấn khó phai trong cuộc sống của mình.

Gần 3 năm vừa qua, ko thể nói mình vẫn vẹn nguyên là 1 Hoàng Anh của 3 năm trước, 1 Hoàng Anh bây giờ đã khác nhiều lắm, dù đôi lúc mình vẫn nhận thấy chút gì đó của con bé SV Hoàng Anh hiển hiện đâu đây – với những kí ức, cách hành xử, cách đối mặt với mọi chuyện… Nhưng Hoàng Anh bây giờ – đã có thêm nhiều điều – mà nghề nghiệp đã dạy cho mình … Những điều mình đã nghĩ suốt 2 ngày vừa rồi …

Nghề giáo đã dạy cho mình biết vị tha hơn. Có thể với một tâm hồn có thể gọi là sôi nổi như mình, sẽ khó ai tin là mình thật sự ích kỉ và nhỏ nhen. Nhưng giờ có thể mình đã khác. Đi dạy rồi, bỗng nhiên cảm thấy mình có tấm lòng của một người mẹ. Đôi khi cảm thấy trái tim mình mềm yếu và dễ tin người hơn. Đôi khi cảm thấy học trò dễ thương dù cũng rất đáng giận, nhưng ko thể giận lâu. Sự cao quý của nghề giáo cũng dạy mình biết bỏ qua những tiểu tiết, những yêu giận cá nhân để biết tha thứ cho học trò, biết ko để ý những điều nhỏ nhặt, để thương hơn và gần hơn với sinh viên.

Đi dạy cũng khiến mình trở nên kiên nhẫn. Kiên nhẫn với từng điểm số của sv, kiên nhẫn với lần thứ n giảng giải cho m sinh viên một vấn đề mà mình đã thuộc lòng. Kiên nhẫn tới độ mình có thể nói ko cần đi dạy lần thứ 2 để nhớ giáo án.

Nghề giáo đã cho mình biết thế nào là trách nhiệm. Là khác hẳn trước kia thường xuề xòa kể cả với kiến thức của mình, bây giờ đã biết mỗi lời mình nói ra sẽ ảnh hưởng tới người khác thế nào, biết kiến thức truyền đạt thế nào thì mới là tốt cho sinh viên, ý thức được mình đang trồng một cái cây, một cái cây có thể góp ích hay phá hủy xã hội – điều đó thật sự đánh vào ý thức trách nhiệm của người dạy học như mình, và khiến mình thật sự rất cẩn thận.

Dạy học cũng buộc mình phải lớn lên. Nhìn vào tấm ảnh chỉ cách đây một năm, nhìn khuôn mặt vô tư đó – h thật sự ko còn nữa, và nhận ra mình đã già đi, chỉ sau hơn 1 kì đi dạy. Mình đã trưởng thành hơn, ko chỉ hằn lên nét mặt, mà còn là cách cư xử, cách nhìn nhận vấn đề và xử lý mọi chuyện xung quanh. Có thể gọi đó là khéo hơn hay khôn hơn, hay ranh hơn – cũng chỉ là một cách nói cho sự trưởng thành mà thôi.

Nghề giáo đã cho mình sự tự tin về kiến thức. Khi đi học, hay thậm chí đi làm, sự tự tin này là khó rèn giũa, bởi đơn giản môi trường đó ko ép người ta phải nhất nhất là người giỏi nhất. Nhưng với sv, gv ko có sự tự tin về kiến thức thì thật sự rất khó làm cho sv tin tưởng và lắng nghe bài giảng dc.

Dạy học cũng khiến mình chủ động hơn. Có lẽ đây là điểm mà bản thân mình thấy rõ rệt nhất. Nếu 1 năm trước đây, mỗi lần phát biểu là mình nói như tên, ko kịp thở, ai nhắc tới thì run bắn, bây giờ đã tự tin phát biểu, ko còn thấy run gì nữa – cũng chẳng ngạc nhiên j bởi 1 kì vừa rồi, tuần nào cũng phải nói trước cả trăm sv, run mãi làm sao dạy dc. Và thấm thía câu nói của ông bà “tay quen”, làm hoài thì tự nhiên thấy mọi thứ sẽ đơn giản thôi.

Gần 3 năm đi dạy, đã đủ để cảm thấy thấm nghề và yêu nghề. Như biết bao chuyện khác với mình, mới đầu thường ko có cảm tình, nhưng mình lại là tuýp người “biết yêu những gì mình làm”. Và mình bây giờ hạnh phúc khi nói bản thân là giáo viên, hạnh phúc trên con đường mình đã chọn với những lí tưởng cao đẹp mà mình biết mình sẽ làm được. Đã ko còn những ủ ê về môi trường làm việc, ko còn những thất vọng về mọi thứ bất cập xung quanh, bản thân mình đã biết đặt những mục tiêu vừa tầm với và sát với lí tưởng, để sống và làm việc như một thanh niên Xã hội chủ nghĩa tràn trề sức sống và năng lực! :)

05/07/2010

Chuyện đọc cho vui: Con trai con gái và lễ cưới – madebyCoi

Tình huống trong film “những nàng công chúa nổi tiếng”:

Một anh chàng sắp lấy được một cô vợ – tuy nhà cô ta ko giàu, nhưng cô ta cũng là người kiếm tiền và rất xinh đẹp. Anh chàng này ở cơ quan lúc nào cũng bị các bạn cùng phòng bảo rằng anh ta thật may mắn mới lấy dc cô vợ xinh xắn như vậy.

Sắp tới ngày cưới, anh chàng mời cả phòng đi ăn và hỏi “Hồi các anh lấy vợ thì có mua áo cưới ko ạ?”. Các anh cùng phòng mỗi người mỗi ý:
- Anh bạn thân ngồi cạnh: Ơ cái cậu này hay nhỉ, cưới dc vợ đẹp thế thì phải mua áo cưới là đương nhiên rồi.
-Trưởng phòng: Mua làm gì, áo cưới chỉ mặc có mấy phút cưới thôi. Phụ nữ là chúa rắc rối, lúc nào cũng đòi mua đủ thứ, làm như lễ cưới là chuyện quan trọng lắm. Ngay cả trang sức cũng đừng mua nhiều, lúc mua thì rõ đắt, mua về lại sợ mất nên chả bao giờ dám đeo, lúc túng tiền lại đem bán đi chả dc giá như lúc mua. Tóm lại, áo cưới thì thuê là dc rồi, mà cậu cũng dc stress vì chuyện cưới xin quá, khi nó qua rồi thấy nó cũng bình thường và chả có j đáng nhớ cả!
Sau cùng, anh bạn kết luận: Em chỉ định mua 1 cặp nhẫn cưới là đủ rồi! —> Câu kết luận mà mình biết sẽ gây rất nhiều sóng gió cho đám cưới của cậu ta sau này! =))

Về cô nàng dc gián tiếp nhắc tới trong đoạn hội thoại trên – cô vợ sắp cưới tên Minsu thì lại lạc vào trong đoạn đối thoại sau:
- Minsu: Anh UCha sẽ mua cho tớ áo cưới ở hiệu Queen đấy! Tớ còn định sẽ đi mua một bộ trang sức ở trung tâm HoangChi (một trung tâm mua sắm rất lớn và sang trọng) …
-Bạn thân 1: Thế à? Cậu nên tới tiệm áo cưới Royal ấy, tiệm ấy có nhiều áo cưới đẹp hơn rất nhiều, chỉ có điều hơi đắt. Ngày trước chồng tớ cũng mua áo cưới cho tớ ở đấy, tớ đã  bảo mua ở Queen là dc rồi, nhưng anh ấy cứ nhất quyết mua ở Royal kia! —> Cô Minsu làm ra bộ mặt rất là khinh khỉnh kiểu như “rõ là lắm chuyện, mình biết chắc cô ta đã đòi nằng nặc anh chồng kiết kia mua cho …”
-Minsu: Thế à, tớ nghĩ anh UCha cũng sẽ đổi ý nếu tới Royal thôi, dĩ nhiên là anh ấy yêu tớ và muốn điều tốt nhất cho tớ rồi!
-Bạn thân 2: Thế cậu định sẽ mua mấy bộ trang sức?
-Minsu: Tớ nghĩ 1 bộ là đủ rồi, chả lẽ lại cần nhiều hơn 1 bộ trang sức cho lễ cưới sao?
-Bạn thân 2: chứ còn gì nữa, cậu cần 1 bộ cho lễ ở nhà thờ, 1 bộ khác khi ăn tiệc trong nhà, và 1 bộ đơn giản để mang khi mới về nhà chồng, kẻo người ta lại coi khinh vì cậu chỉ có mỗi 1 bộ trang sức mà mang mãi, và 1 bộ trang sức thì cậu cũng sẽ khó kết hợp với áo váy nữa!
Kết luận của đoạn hội thoại: Minsu sẽ phải tốn kha khá thg và mè nhèo + nước mắt để thuyết phục chồng sắp cưới mua cho bằng được những thứ mà lũ bạn thân đã nói!

Điều cơ bản khác biệt để luôn làm cho con trai và con gái cứ lâm vào hết mâu thuẫn này tới mâu thuẫn khác chính là khác biệt trong suy nghĩ.

Khi con trai nghĩ chỉ cần mua một món quà thực tế là khiến vợ mình vui, thì con gái lại nghĩ rằng con trai thiếu lãng mạn.

Khi con trai nghĩ sẽ làm  một điều lãng mạn, thì con gái nghĩ con trai có điều j đó giấu diếm mình nên mới làm thế, và chắc chắn điều giấu diếm kia thì sẽ rất kinh khủng!

Khi con trai nghĩ mọi thứ chỉ cần sắp xếp cho khoa học, tiết kiệm và hợp lí là dc, thì con gái lại rất tôn thờ những giá trị cảm xúc  tuyệt vời mà nàng đã dc tiêm nhiễm, ví dụ như đám cưới chỉ có 1 lần trong đời, áo cưới phải thật lộng lẫy, và đám cưới của mình thì phải là đỉnh của đỉnh.

Trên thực tế, ko phải con gái ko hiểu, ko muốn chấp nhận thực tế “đau thương” là ngoài việc cưới chồng ko phải là hoàng tử William, và mình chắc chắn ko dc trở thành công nương Kate, thì mọi thứ trong đám cưới của mình sẽ phải vừa túi tiền một chút. Bên cạnh đó, cuộc sống ko phải là con đường trải đầy hoa hồng, mà là trải đầy cành hồng, đẹp thì có đẹp, nhưng có rất nhiều gai. Tuy nhiên mơ ước vẫn là mơ ước, niềm kiêu hãnh của một cô gái lớn hơn bất kì thứ gì trên đời, nhất là đem nó đặt lên so sánh với những cô gái khác – mà theo bản thân là ko thể giỏi giang hay xinh đẹp bằng chính mình dc.

Vậy nên thật tốt nếu một chàng trai có thể hiểu một cô gái. Thật tốt nếu một chàng trai có đủ kiên nhẫn để chiều lòng cô gái. Thật tốt nếu một chàng trai có đủ khả năng để làm mọi thứ cho một cô gái.

Nhưng nếu ko thể làm dc những điều thật tốt kia, đôi khi chàng trai chỉ cần yêu một cô gái thật chân thành – là đủ. Bởi vì con gái thì vẫn là con gái, vẫn luôn dịu dàng và dễ mềm lòng trước người mình thương, vẫn luôn nhún nhường và nín  nhịn để có thể thấu hiểu, vẫn luôn thức trắng đêm để tìm ra một lý do để mà tha thứ, để mà tự làm dịu lòng mình.

Và hơn tất cả, con gái – nhiều khi yêu con trai nhiều hơn con trai tưởng, và nhiều khi bên con trai chẳng vì điều gì cả – ngoài tình yêu!

 

Viết cho những cặp đôi đang tan vỡ
13h – 21/6/2011