Protected: 3 Oct 2011

This post is password protected. To view it please enter your password below:


October 4, 2011 | Posted in: OnlineDailyOfCoi | Enter your password to view comments.

Những nỗi nhớ …

00h, thứ 2, ngày 12 tháng 9 – Delft

Hơn 3 tuần kể từ ngày đến Delft. Lẽ ra mình nên đi ngủ, vì ngày mai sẽ lại là một ngày dài với rất nhiều việc – và quyển sách vẫn đang đọc giang dở .. Nhưng mình quyết định dành thời gian, ko lần lữa với việc trải lòng mình thêm nữa … bởi vì cảm xúc, cũng đáng để dc có thg cho riêng mình chứ!

Tối nay, khi các bạn nói về nỗi nhớ Hà Nội, mình bảo mình ko thấy nhớ Đà Nẵng. Thật tức cười khi mọi người bảo ko nhớ là vì Đà Nẵng ko có nhiều bài hát, hay bản thân mình chưa tới lúc thấy nhớ … Có lẽ Hà Nội – bởi vì nó là thủ đô, và những người con của Hà Nội có vẻ “nhạy cảm” quá với những gì thay đổi … hoặc chỉ đơn giản tâm trạng con người ta còn tùy điều người ta nghĩ nữa …

Nhưng giờ mình ngồi đây, tự hỏi bản thân về nỗi nhớ … Dường như 3 tuần qua, rất ít khi mình bất chợt nhớ – người yêu, gia đình, một món ăn hay thậm chí là một góc phố … Đôi lúc nghĩ về một điều gì, hay viết vài dòng bưu thiếp, hay đơn giản thấy một nét quê hương, mắt chỉ cay lên một chút, rồi vì ko thể khóc, hay ko thể tỏ ra ủy mị ở đây, mình chỉ đơn giản thôi ko khóc nữa, gạt ngay những dòng suy nghĩ hay tình cảm khiến con người ta yếu đuối đó đi … Và ở đây, mình mới nhận ra hay hiểu rõ hơn mình là thế nào?

Là mình ko thích những party, dù trước kia mình chỉ nghĩ mình ít tụ họp là vì bận bịu và phần lớn là vì ba mẹ ko cho. Nhưng thật ra giờ ở một mình, mới cảm thấy mình ko tham gia đơn giản vì bản thân cảm thấy  cần dành nhiều thời gian hơn cho những việc quan trọng hơn, và mình thật sự ko hứng thú với việc vui chơi.

Là mình khô khan và ko tốt với bạn bè. Đôi khi, bạn bè chỉ đơn giản là làm mình mất thêm thời gian. Đôi khi chỉ thấy ko hợp. Đôi khi chỉ muốn một mình để tự do làm điều mình muốn. Và ở đây, lần đầu tiên mình cảm thấy cần phải chấp nhận mình, ở một khía cạnh nào đó, cần phải biết rằng bản thân mình ko thể có những người bạn thật tình chí cốt, bởi tình bạn đòi hỏi người ta phải bỏ công sức, mà mình thì ko đủ sức để bỏ công cho tình bạn.

Là mình, dủ ở đâu vẫn chỉ có hai mối quan tâm chính – anh yêu và gia đình. Điều mình lo lắng là mọi thứ sẽ thế nào khi mình ko có những người thân. Điều mình quan tâm chính là ba, mẹ, HP, anh yêu đang làm gì. Và mình hiểu ra, dù đôi lúc anh yêu hay ba mẹ có thể khiến mình bận rộn, thì chính mình thật sự cần điều đó, và tự nguyện muốn bận rộn vì mọi người.

Nếu hỏi mình có nhớ Đà Nẵng ko? Mình thật sự phải nói rằng mình ko nhớ. Bởi mình chỉ có thể nhớ cái cảm giác một lúc nào đó, mình đứng giữa Thp đó, và cảm thấy yên bình, hít một hơi thật sâu và cảm thấy bình yên thanh thản … Bởi vì chỉ nhớ dáng đăm chiêu khi anh làm việc, nhớ cái cảm giác anh ôm mình vào lòng và mình cảm thấy ấm áp… Nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng thở đều của Phương mỗi đêm, nhớ bước chân ba đi tắt đèn khi hai chị em đã ngủ … Mình nhớ những con đường mình đi thân quen – cũng giống những con đường mà mình đã quen ở đây, nhưng cảm giác an tâm và tự tin hơn nhiều … Mình nhớ cái cảm giác tự do và vui vẻ khi mua một món đồ rẻ, và trong túi vẫn còn tiền để mua thêm nhiều đồ nữa – lòng hoàn toàn thanh thản và shopping thật sự là để giải trí …

Ko, mình hoàn toàn ko nhớ, ko nhớ bất kì điều nào kể trên. Bởi ko phải lúc nào mình cũng ngồi đây, có thể tự cho mình thời gian để vẩn vơ suy nghĩ và làm điều mình muốn. Bởi đôi khi mình chỉ cảm thấy mình sẽ hạnh phúc hơn, nếu đây vẫn là nhà mình, với những người thân, vẫn có anh yêu mỗi chiều để ôm một cái nhẹ nhõm, và vẫn là những con đường mà mình hoàn toàn quen thuộc… Đó là cảm giác cần – chứ ko phải là nhớ!

Cuộc sống mới của mình đã bắt đầu cũng ko vất vả như bao người khác, tất cả đều thuận lợi, mình vượt qua mọi thứ và sẽ phải vượt qua nhiều rào cản nữa. Nhưng mình có niềm tin là mình sẽ làm dc …

3 tuần – đủ dài để biết là nó ko hề dễ dàng. Nhưng đủ ngắn để cảm thấy hứng thú – sự hứng thú bắt nguồn từ niềm vui chinh phục!

Delft – 00:23 12.9.2011

 

Đôi điều về nghề dạy học …

3 ngày vừa rồi, quả thật có nhiều thg để mà suy ngẫm. Bất chợt mình nghĩ về nghề mà mình đang chọn, nghĩ về cuộc sống trong 3 năm vừa qua …

Trong tất cả các nghề, có thể nói nghề dạy học là nghề ngay từ đầu chưa bao giờ nằm trong từ điển của mình. Nhưng như người ta nói, con người ta ko chọn nghề, mà nghề chọn chính mình.

Không thể nói cuộc sống của mình lúc nào cũng đầy những bất ngờ, cũng có thay đổi vào phút chót – hy vọng là điều đó ko xảy ra với việc chọn chồng! =)) Nhưng quả thật chuyển vài lần, thay đổi nhiều, suy tính nhiều, cuối cùng nghề dạy học lại vận vào mình, như một kết quả tất yếu là con gái đầu phải theo nghiệp của ba, nhưng ko ai biết mọi thứ tự nhiên như hơi thở, đôi lúc ko biết hơi thở ấy có quá dài hay quá ngắn hay ko – nhưng mọi thứ đã qua, và cái thời khắc lựa chọn ấy thật sự bây giờ ko còn nhiều kí ức với mình, nhưng sẽ là một dấu ấn khó phai trong cuộc sống của mình.

Gần 3 năm vừa qua, ko thể nói mình vẫn vẹn nguyên là 1 Hoàng Anh của 3 năm trước, 1 Hoàng Anh bây giờ đã khác nhiều lắm, dù đôi lúc mình vẫn nhận thấy chút gì đó của con bé SV Hoàng Anh hiển hiện đâu đây – với những kí ức, cách hành xử, cách đối mặt với mọi chuyện… Nhưng Hoàng Anh bây giờ – đã có thêm nhiều điều – mà nghề nghiệp đã dạy cho mình … Những điều mình đã nghĩ suốt 2 ngày vừa rồi …

Nghề giáo đã dạy cho mình biết vị tha hơn. Có thể với một tâm hồn có thể gọi là sôi nổi như mình, sẽ khó ai tin là mình thật sự ích kỉ và nhỏ nhen. Nhưng giờ có thể mình đã khác. Đi dạy rồi, bỗng nhiên cảm thấy mình có tấm lòng của một người mẹ. Đôi khi cảm thấy trái tim mình mềm yếu và dễ tin người hơn. Đôi khi cảm thấy học trò dễ thương dù cũng rất đáng giận, nhưng ko thể giận lâu. Sự cao quý của nghề giáo cũng dạy mình biết bỏ qua những tiểu tiết, những yêu giận cá nhân để biết tha thứ cho học trò, biết ko để ý những điều nhỏ nhặt, để thương hơn và gần hơn với sinh viên.

Đi dạy cũng khiến mình trở nên kiên nhẫn. Kiên nhẫn với từng điểm số của sv, kiên nhẫn với lần thứ n giảng giải cho m sinh viên một vấn đề mà mình đã thuộc lòng. Kiên nhẫn tới độ mình có thể nói ko cần đi dạy lần thứ 2 để nhớ giáo án.

Nghề giáo đã cho mình biết thế nào là trách nhiệm. Là khác hẳn trước kia thường xuề xòa kể cả với kiến thức của mình, bây giờ đã biết mỗi lời mình nói ra sẽ ảnh hưởng tới người khác thế nào, biết kiến thức truyền đạt thế nào thì mới là tốt cho sinh viên, ý thức được mình đang trồng một cái cây, một cái cây có thể góp ích hay phá hủy xã hội – điều đó thật sự đánh vào ý thức trách nhiệm của người dạy học như mình, và khiến mình thật sự rất cẩn thận.

Dạy học cũng buộc mình phải lớn lên. Nhìn vào tấm ảnh chỉ cách đây một năm, nhìn khuôn mặt vô tư đó – h thật sự ko còn nữa, và nhận ra mình đã già đi, chỉ sau hơn 1 kì đi dạy. Mình đã trưởng thành hơn, ko chỉ hằn lên nét mặt, mà còn là cách cư xử, cách nhìn nhận vấn đề và xử lý mọi chuyện xung quanh. Có thể gọi đó là khéo hơn hay khôn hơn, hay ranh hơn – cũng chỉ là một cách nói cho sự trưởng thành mà thôi.

Nghề giáo đã cho mình sự tự tin về kiến thức. Khi đi học, hay thậm chí đi làm, sự tự tin này là khó rèn giũa, bởi đơn giản môi trường đó ko ép người ta phải nhất nhất là người giỏi nhất. Nhưng với sv, gv ko có sự tự tin về kiến thức thì thật sự rất khó làm cho sv tin tưởng và lắng nghe bài giảng dc.

Dạy học cũng khiến mình chủ động hơn. Có lẽ đây là điểm mà bản thân mình thấy rõ rệt nhất. Nếu 1 năm trước đây, mỗi lần phát biểu là mình nói như tên, ko kịp thở, ai nhắc tới thì run bắn, bây giờ đã tự tin phát biểu, ko còn thấy run gì nữa – cũng chẳng ngạc nhiên j bởi 1 kì vừa rồi, tuần nào cũng phải nói trước cả trăm sv, run mãi làm sao dạy dc. Và thấm thía câu nói của ông bà “tay quen”, làm hoài thì tự nhiên thấy mọi thứ sẽ đơn giản thôi.

Gần 3 năm đi dạy, đã đủ để cảm thấy thấm nghề và yêu nghề. Như biết bao chuyện khác với mình, mới đầu thường ko có cảm tình, nhưng mình lại là tuýp người “biết yêu những gì mình làm”. Và mình bây giờ hạnh phúc khi nói bản thân là giáo viên, hạnh phúc trên con đường mình đã chọn với những lí tưởng cao đẹp mà mình biết mình sẽ làm được. Đã ko còn những ủ ê về môi trường làm việc, ko còn những thất vọng về mọi thứ bất cập xung quanh, bản thân mình đã biết đặt những mục tiêu vừa tầm với và sát với lí tưởng, để sống và làm việc như một thanh niên Xã hội chủ nghĩa tràn trề sức sống và năng lực! :)

05/07/2010

Nếu như anh đến …

Tặng anh yêu – như một làn gió mát xua đi mọi mệt mỏi anh nhé!

 

Làn tóc rối, bờ môi khô, hàng mi buông mắt đen thật buồn
Ngày qua ngày đợi mong gì, cần nhìu lắm những yêu thương ngọt ngào
Trái tim em thôi lặng thầm

Có ai cầm tay em, gọi tên em và yêu em những khi giận hờn để đêm về từng hơi thỡ còn nống ấm chiếc hôn ta nồng nàn, nói cho nhau những hẹn thề…. có anh!

Nếu như ngày anh bước đến, vì anh đã yêu thương em
Hãy nói với em chân tình
Trái tim đừng làm em bối rối

Biết đâu khi ngày mai thức dậy, yêu thương kia mong manh tựa cơn gió bay qua …

Này người yêu, lần đầu tiên yêu anh lòng nhiều lo lắng
Vì tình yêu là niềm tin với em
Người dấu yêu
Hey, nếu như anh đến …

Nếu như ngày anh bước đến, vì anh đã yêu thương em
Hãy nói với em chân tình
Trái tim đừng làm em bối rối

Biết đâu khi ngày mai thức dậy, yêu thương kia mong manh tựa cơn gió bay wa …

 

01/7/2011

Chuyện đọc cho vui: Con trai con gái và lễ cưới – madebyCoi

Tình huống trong film “những nàng công chúa nổi tiếng”:

Một anh chàng sắp lấy được một cô vợ – tuy nhà cô ta ko giàu, nhưng cô ta cũng là người kiếm tiền và rất xinh đẹp. Anh chàng này ở cơ quan lúc nào cũng bị các bạn cùng phòng bảo rằng anh ta thật may mắn mới lấy dc cô vợ xinh xắn như vậy.

Sắp tới ngày cưới, anh chàng mời cả phòng đi ăn và hỏi “Hồi các anh lấy vợ thì có mua áo cưới ko ạ?”. Các anh cùng phòng mỗi người mỗi ý:
- Anh bạn thân ngồi cạnh: Ơ cái cậu này hay nhỉ, cưới dc vợ đẹp thế thì phải mua áo cưới là đương nhiên rồi.
-Trưởng phòng: Mua làm gì, áo cưới chỉ mặc có mấy phút cưới thôi. Phụ nữ là chúa rắc rối, lúc nào cũng đòi mua đủ thứ, làm như lễ cưới là chuyện quan trọng lắm. Ngay cả trang sức cũng đừng mua nhiều, lúc mua thì rõ đắt, mua về lại sợ mất nên chả bao giờ dám đeo, lúc túng tiền lại đem bán đi chả dc giá như lúc mua. Tóm lại, áo cưới thì thuê là dc rồi, mà cậu cũng dc stress vì chuyện cưới xin quá, khi nó qua rồi thấy nó cũng bình thường và chả có j đáng nhớ cả!
Sau cùng, anh bạn kết luận: Em chỉ định mua 1 cặp nhẫn cưới là đủ rồi! —> Câu kết luận mà mình biết sẽ gây rất nhiều sóng gió cho đám cưới của cậu ta sau này! =))

Về cô nàng dc gián tiếp nhắc tới trong đoạn hội thoại trên – cô vợ sắp cưới tên Minsu thì lại lạc vào trong đoạn đối thoại sau:
- Minsu: Anh UCha sẽ mua cho tớ áo cưới ở hiệu Queen đấy! Tớ còn định sẽ đi mua một bộ trang sức ở trung tâm HoangChi (một trung tâm mua sắm rất lớn và sang trọng) …
-Bạn thân 1: Thế à? Cậu nên tới tiệm áo cưới Royal ấy, tiệm ấy có nhiều áo cưới đẹp hơn rất nhiều, chỉ có điều hơi đắt. Ngày trước chồng tớ cũng mua áo cưới cho tớ ở đấy, tớ đã  bảo mua ở Queen là dc rồi, nhưng anh ấy cứ nhất quyết mua ở Royal kia! —> Cô Minsu làm ra bộ mặt rất là khinh khỉnh kiểu như “rõ là lắm chuyện, mình biết chắc cô ta đã đòi nằng nặc anh chồng kiết kia mua cho …”
-Minsu: Thế à, tớ nghĩ anh UCha cũng sẽ đổi ý nếu tới Royal thôi, dĩ nhiên là anh ấy yêu tớ và muốn điều tốt nhất cho tớ rồi!
-Bạn thân 2: Thế cậu định sẽ mua mấy bộ trang sức?
-Minsu: Tớ nghĩ 1 bộ là đủ rồi, chả lẽ lại cần nhiều hơn 1 bộ trang sức cho lễ cưới sao?
-Bạn thân 2: chứ còn gì nữa, cậu cần 1 bộ cho lễ ở nhà thờ, 1 bộ khác khi ăn tiệc trong nhà, và 1 bộ đơn giản để mang khi mới về nhà chồng, kẻo người ta lại coi khinh vì cậu chỉ có mỗi 1 bộ trang sức mà mang mãi, và 1 bộ trang sức thì cậu cũng sẽ khó kết hợp với áo váy nữa!
Kết luận của đoạn hội thoại: Minsu sẽ phải tốn kha khá thg và mè nhèo + nước mắt để thuyết phục chồng sắp cưới mua cho bằng được những thứ mà lũ bạn thân đã nói!

Điều cơ bản khác biệt để luôn làm cho con trai và con gái cứ lâm vào hết mâu thuẫn này tới mâu thuẫn khác chính là khác biệt trong suy nghĩ.

Khi con trai nghĩ chỉ cần mua một món quà thực tế là khiến vợ mình vui, thì con gái lại nghĩ rằng con trai thiếu lãng mạn.

Khi con trai nghĩ sẽ làm  một điều lãng mạn, thì con gái nghĩ con trai có điều j đó giấu diếm mình nên mới làm thế, và chắc chắn điều giấu diếm kia thì sẽ rất kinh khủng!

Khi con trai nghĩ mọi thứ chỉ cần sắp xếp cho khoa học, tiết kiệm và hợp lí là dc, thì con gái lại rất tôn thờ những giá trị cảm xúc  tuyệt vời mà nàng đã dc tiêm nhiễm, ví dụ như đám cưới chỉ có 1 lần trong đời, áo cưới phải thật lộng lẫy, và đám cưới của mình thì phải là đỉnh của đỉnh.

Trên thực tế, ko phải con gái ko hiểu, ko muốn chấp nhận thực tế “đau thương” là ngoài việc cưới chồng ko phải là hoàng tử William, và mình chắc chắn ko dc trở thành công nương Kate, thì mọi thứ trong đám cưới của mình sẽ phải vừa túi tiền một chút. Bên cạnh đó, cuộc sống ko phải là con đường trải đầy hoa hồng, mà là trải đầy cành hồng, đẹp thì có đẹp, nhưng có rất nhiều gai. Tuy nhiên mơ ước vẫn là mơ ước, niềm kiêu hãnh của một cô gái lớn hơn bất kì thứ gì trên đời, nhất là đem nó đặt lên so sánh với những cô gái khác – mà theo bản thân là ko thể giỏi giang hay xinh đẹp bằng chính mình dc.

Vậy nên thật tốt nếu một chàng trai có thể hiểu một cô gái. Thật tốt nếu một chàng trai có đủ kiên nhẫn để chiều lòng cô gái. Thật tốt nếu một chàng trai có đủ khả năng để làm mọi thứ cho một cô gái.

Nhưng nếu ko thể làm dc những điều thật tốt kia, đôi khi chàng trai chỉ cần yêu một cô gái thật chân thành – là đủ. Bởi vì con gái thì vẫn là con gái, vẫn luôn dịu dàng và dễ mềm lòng trước người mình thương, vẫn luôn nhún nhường và nín  nhịn để có thể thấu hiểu, vẫn luôn thức trắng đêm để tìm ra một lý do để mà tha thứ, để mà tự làm dịu lòng mình.

Và hơn tất cả, con gái – nhiều khi yêu con trai nhiều hơn con trai tưởng, và nhiều khi bên con trai chẳng vì điều gì cả – ngoài tình yêu!

 

Viết cho những cặp đôi đang tan vỡ
13h – 21/6/2011