i'm changing …
Mấy hôm nay rộn ràng học chính trị, thực tập tốt nghiệp, đồ án … quay cuồng … nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra, mọi thứ đang thay đổi, những chuyện tưởng chừng như xa xôi tận đẩu tận đâu — đang tới rất gần!
Mình k còn là cô bé nữa, ko còn nhỏ để luôn có quyền đòi ai cũng phải ưu tiên, cũng ko còn nhỏ để luôn có ai đó lo lắng cho, luôn có ai đó để chịu trách nhiệm về những việc mình làm. H đây, phải tự lực, tự lo, tự tìm hiểu, và … tự dưng sao lúc này mình thấy xung quanh mênh mông, lạ lẫm!
Có lúc mình nghĩ đơn giản, thì có gì đâu, ra trường, kiếm việc làm, học thêm vài điều, rồi thì xoay vòng cuộc đời, như mọi người vậy đó, họ sống dc thì mình sống được. Nhưng ko phải … Ra đời, ko có cái gì là chắc chắn, ko có ai đảm bảo rằng uh cứ thử đi, nếu như ko được thì quay về lại điểm này, nhấn reload, thế là xong! Cũng như h đây, dù là chuyện lớn or chuyện nhỏ thì cũng phải tự lo, tự tìm hiểu, tự làm … thậm chí nơi dễ bám nhất là ba mẹ cũng thôi ko quan tâm, h đây, phải tự lo hết mọi thứ … vì mình lớn rồi mà!
Tự dưng ko hiểu nên vui hay nên buồn, bởi vì dường như mỗi ngày trôi qua thì thấy mình lớn hơn, già dặn hơn hôm qua nhiều lắm! Tự dưng đôi lúc nhìn thấy người khác trẻ con … chả lẽ mình già đến mức ko trẻ con như thế sao? uh, hình như đúng, mình đã thôi ko cư xử trẻ con nữa, ko mè nheo, ko đòi hỏi, và biết chịu trách nhiệm. Phải chăng thế là trưởng thành?
Tự dưng hôm nay gặp lại bạn bè, người thì thấy xa cách như ko quen ko biết, người thì thấy chững chạc hơn hôm qua, người thì tự dưng thân, người thì lạ … phải chăng cũng sẽ giống cuộc sống ngày mai, sẽ rồi là những người xa xôi …
Những chuyện tưởng chừng xa, rồi sẽ tới rất nhanh trong nay mai! Mình thì chìm ngỉm trong đống công việc ko bao giờ hết, đủ thứ dự định, ý tưởng … hình như cứ chờ mà mọc lên hoài! Phải chăng, cứ là lớn lên là sẽ bận rộn?
Bất chợt suy nghĩ, bất chợt nhìn lại gia đình, thấy quý những phút giây ở bên ba mẹ, gia đình, ở bên người yêu … vô tư, ko lo lắng, ko phiền muộn, ước chi cuộc sống cứ luôn thế này! Êm đềm …
Nhưng dù gì thì cũng phải bắt đầu thôi, bắt đầu củng cố những điều đã quên, học thêm những điều chưa biết, lập mục tiêu và sống cho mục tiêu đó dù phải cố gắng tới đâu … Mình h giống như được gắn tên lửa phía sau, lúc nào cũng chực chờ để phóng tới, phải chăng như thế là người ta đã lớn?
Không biết nữa, nhưng rõ ràng là mình đang thay đổi, thay đổi rất nhiều! Tự dưng giật mình nhìn lại thấy mình đã thôi ko còn có thói quen cũ, thôi ko nghe những bài hát cũ, t hôi ko thờ ơ, thôi ko coi những điều xung quanh ập tới là to tát, thôi ko hốt hoảng khi phải tự mình solve, thôi ko suy nghĩ dựa dẫm, cũng thôi tin tưởng tuyệt đối vào ai đó, cũng thôi luôn cái suy nghĩ ko cần lo nghĩ … Bật playlist, tự dưng thấy mình giống Lucy trong 50 first dates, ngủ dậy và thấy lạ lẫm với tất cả! Phải chăng tại h đây mình cũng hay giống Lucy, mệt mỏi và kiệt sức thì chỉ cần leo lên giường đánh một giấc, ngủ dậy lại tràn trề sức sống, và muốn làm làm làm cho hết việc … phải chăng, cuộc sống h mới thực sự bắt đầu?
Vẩn vơ một hồi, và thấy mình tỉnh táo trước bao nhiêu là việc, mình hiểu, hết rồi cái thời ba mẹ cho tiền đi học, đi ăn quà, đi shopping mà thoải mái mua mua … H phải thực tế, rồi sẽ giống những người lớn thực dụng, selfish và gì gì đó …
Mình muốn tận hưởng những tháng ngày mà mình có thể lo cho ai đó ko vụ lợi, có thể care tới ai đó mà ko cần đáp trả, có thể làm những việc “vô công rỗi hơi” … bởi những tháng ngày đó … đang dần trôi qua! Và mình biết mình sẽ ko có một cuộc đời như thế này lần thứ 2 để mà làm lại, thử lại, phải chi, cứ làm tất cả từ bây giờ!
I will do everything I can do!
Entry for September 24, 2008
Qua mà, mọi thứ đang trôi đi và sẽ trôi đi hết, mình sẽ ko có gì phải lo hết!
Mục tiêu là gì? …
Vậy thì cứ đó mà đi tới, có chi phải quan tâm tới những điều khác!
Tình yêu là gì ư? Là những lúc ta đi bên ai đó mà ko cảm thấy mình đang hạnh phúc? hay là những khi mà ta ko thể tìm thấy sự sẻ chia? Hay khi ta cũng cảm thấy trống trải, mệt mỏi và nhận ra ta ko thể dựa vào ai, mà chỉ có thể một mình đi qua cơn bão!?
Ba nói đúng, mình chưa từng trải qua một cơn bão thực sự đâu, nên đừng nghĩ những ngọn gió nhẹ thoáng qua kia là cơn bão to … Mình phải tập để đương đầu với những điều còn làm mình tổn thương nhiều hơn thế!
Sao đôi khi có những thứ ko sắc như dao mà vẫn làm ta đau đớn đến lạ vậy? sự thật và những điều ta biết phải chăng cũng có lưỡi bén như dao?
Mình có đủ can đảm ko? ko hẳn! Nhưng mình phải đi qua, bởi vì đây đâu phải trạm dừng! Chỉ là phải thôi, chứ ko phải là can đảm đâu!
lost!

“Ta đang có tất cả”.Ai dám nói câu đó nhỉ .Khi ta nói câu đó,ta đâu biết rằng thật ra ta chẳng có gì cả,chỉ có duy nhất 1.
Một lúc nào đó,ta nhận ra là ta đã đánh mất 1 số thứ,1 số đã rời bỏ ta 1 cách từ từ,chủ quan hoặc khách quan,vô tình hoặc cố ý.Nhưng thật sự là đã mất đi,chỉ còn lại 1.
Có những thứ nhìn bề ngoài thì thật ra nó còn ở bên ta,nhưng thật ra ta đã mất nó rồi,chỉ còn lại 1.
Liệu 1 đó có sẽ ko mất đi .
==================================
Vào sinh nhật 15 tuổi,tôi được tặng 1 cuốn sổ tay rất đặc biệt.Không trang trí cầu kì,ko họa tiết sặc sỡ như thường thấy,nó giản dị với tông màu xanh nhạt.Cuốn sổ khiến tôi cảm thấy đặc biệt vì nó có từ “Lose” được in rất to phía ngoài,tôi đã từng nghĩ,tại sao mình lại nhận được 1 món quà sinh nhật như thế.Và rồi ko hiểu,và rồi cũng bỏ quên nó luôn.
Hôm nay,tìm lại,cũ và nhạt màu.Nhưng nó vẫn chữ “Lose” ấy,vẫn khắc từng đường nét,sau 5 năm,ko có j thay đổi.Có lẽ ng` tặng tôi cuốn sổ này muốn tôi nhìn lại,suy nghĩ,hoặc jả,ng` ta muốn nói với tôi điều j…
Mất đi và lấy lại được
Dạo còn nhỏ, tôi rất hay làm mất đồ dùng của mình mỗi khi đi chơi hoặc đi học, những vật dụng trẻ con và cũng ít quan trọng. Có thể là chiếc bút máy, là cục tẩy chì hay món đồ chơi mô hình, siêu nhân gì đó… Tôi nhớ những lần trót làm mất cái gì lại chạy về “báo cáo” ngay với mẹ. Mẹ chẳng bao giờ mắng tôi mà chỉ căn dặn lại về sự cẩn thận, ngăn nắp. Hôm sau, tôi lại được mua món đồ mới thay thế, lại vui, lại tung tẩy đi chơi và (lại) có thể sẽ đánh mất đồ, lại cẩu thả thêm một hay nhiều lần nữa. Trong tôi ngày đó hình thành nên cái suy nghĩ về những điều “Mất đi và lấy lại đuợc” vì rõ ràng, tôi chưa bao giờ có cảm giác “mất hoàn toàn” cả, tôi đã có mẹ, người lấy lại tất cả. Tuổi thơ hay còn là quãng thời gian của những điều không mất đi…
–> ngày bé, mất một cái gì đó luôn đi kèm những điều la mắng, những lời cằn nhằn … với mình hạnh phúc là khi ta luôn hoàn hảo, hoàn hảo để được yêu thương?! Vì thế mình sẽ ko lạ nếu mình ko đồng ý với những tuổi thơ là khi ta có những điều ko mất đi!
Mất đi và không lấy lại được
Thành “người lớn”, “phép màu”, “cổ tích” cũng dần lùi vào góc kỉ niệm. Mới đầu là sự ngở ngàng – sững sờ, nhưng rồi tôi cũng phải quen và học cách chấp nhận thực tế – có những cái “Mất đi và không lấy lại được”, những điều quí giá rời xa, khiến trái tim bạn mệt mỏi…
Đó là lần đầu tiên tôi gánh chịu nỗi đau mất người thân, khi bà ngoại qua đời.Nhớ hồi bé thấy tụi bạn suốt ngày quấn quýt bên cạnh ông bà,đưoc long nhong khắp nơi tren lưng ông,đựoc bà fần cho cái bánh đa sau mỗi lần bà đi chợ về…thực sự là thèm lắm..thỉnh thoảng mới đc về quê nen mỗi làn về là thik lắm, thik dc bà nấu canh rau cần , rán cá cho ăn..đựoc ông bắt cho mấy chú cún mang về nuôi…. giỗ đầu của bà đã qua rồi.Cái cảm giác mỗi khi đến thăm ông ko thấy bà ngồi đó nhìn ra cửa,đã fải quen trong 1 năm rồi,nhưng sao lòng vẫn se sắt đến thế.. Thế mới hay, những người thân thật quan trọng với mỗi người. Bởi vậy, dù có bận rộn thế nào, cũng cần dành thời gian để ở bên họ, để chia sẻ và được chia sẻ. Từng giây phút trôi qua của cuộc sống quý giá hơn gấp vạn lần, khi tôi biết được rằng, có nhiều lắm, những điều “Mất đi và không lấy lại được”…
–> lần đầu tiên trong đời, mình hiểu rằng mình sẽ ko bao giờ tồn tại vĩnh viễn, lần đầu tiên hểu rằng, một lúc nào đó những người mình thân yêu hay ghét bỏ đều sẽ ra đi! Điều đầu tiên hiện lên là: nếu ai đó phải ra đi, xin hãy cho mình đi cùng, mình ko muốn ở lại một mình với nỗi nhớ thương và cô đơn đâu! Tới tận bây giờ, đó vẫn là điều duy nhất mà mỗi khi nghĩ đến, mình ko thể tự nhủ bản thân rằng mình sẽ vượt qua được!
Mất đi và không muốn lấy lại
Mọi thứ trong cuộc sống của bạn đều thật đáng trân trọng. Nhưng có nhất thiết phải cố gắng giữ lại tất cả ở bên mình? Câu trả lời là: Không – Không thể và Không nên.
“Không thể” là bởi bạn chẳng bao giờ lường trước được điều gì sắp xảy đến với mình – May măn hay xui xẻo? Thành công hay thất bại? Tôi đã từng rất hụt hẫng khi nhận ra, có những người mình coi là bạn, rất yêu mến và trân trọng, đã quay lưng đi trong những lúc cuộc sống của tôi khó khăn và bế tắc,lại có những người dành nhiều tình cảm cho mình,nhưng ko thể đáp lại ng` ta,và ng` ta ra đi.Lúc ấy, tôi buồn và chới với biết mấy.Có những cái ngã thật đau…Một thời gian dài trôi qua, vết thương lành hẳn, tôi tự đứng dậy, tự bước tiếp, vững vàng và cẩn trọng hơn. Chính sự vô tình của người khác, chính những cú ngã đau đã nói lên rằng, có những điều mất đi mà tôi chẳng bao giờ muốn lấy lại. Chúng làm tôi đau, tổn thương ít hay nhiều nhưng không mảy may để lại chút tì vết nào. Chỉ là sau mỗi lần ngã đau, tôi lại trưởng thành hơn một chút mà thôi…
–> điềuđó vẫn còn làm mình cảm thấy đau khi nghĩ, ko hiểu mình đã làm gì sai và đã phải xấu xa như thế nào để phải chịu đựng tất cả! Nhưng đúng như người ta nói, có những điều mất đi ta ko muốn lấy lại! Vào 1 phút giây nào đó, mình cảm ơn vì đã cho mình hiểu những người xung quanh mình, biết đích xác mình có những gì, có những ai bên mình thật sự! Nếu phải hối tiếc một điều gì thì mình sẽ hối tiếc vì đã nghĩ xấu về ai đó, hơn là phải hối tiếc vì mình đã dành nhiều tình cảm cho những người không xứng đáng. Bởi vì mình đã cao quý hơn họ ngay trong chính suy nghĩ của mình! Họ ko xứng đáng, hoàn toàn ko xứng đáng cho mình phải nghĩ về họ thêm 1s nào nữa! Mình thật mừng cho bản
thân vì đã luôn đi đúng con đường mà mình
cảm thấy hạnh phúc! Có thể mình sẽ ko bao giờ tìm được một ai đó để có thể gọi là “bạn thân”, nhưng mình hài lòng với những gì mình có! Dù ko phải gọi ai đó bằng một danh từ đẹp, nhưng ko có nghĩa là mình có ko!
Có nên chăng, “đánh mất” những thứ không thuộc về mình?
Nếu những thứ ấy ko thuộc v ề mình,thì hãy vui vẻ đ ể nó đi,mặc dù điều này thật khó.
Nhưng tôi tin chắc rằng những thứ thuộc về mình,khi mình trân trọng đón nhận và sống tốt vì nó,thì nó sẽ mãi mãi là của mình.Tôi đã đọc được 1 câu trong 1 quyển sách: “Khi nhìn lại đời mình trong những giờ phút kiên gan chống chọi với nghịch cảnh, bạn sẽ thấy rằng: những khoảnh khắc bạn sống thực sự là những lúc bạn làm được điều gì đó hết lòng bằng tình yêu.”
–> Mình hạnh phúc vì gia đình mình êm ấp, hạnh phúc khi được có một ai đó luôn lo lắng cho mình, và có ai đó để mình luôn nhớ, luôn sống trong tình yêu người, yêu đời! Mình hạnh phúc khi có một chuyện vui, mình có ai đó để chờ đợi YM của họ sáng lên, và nói cho họ biết là mình vui như thế nào! Mình hạnh phúc khi con đường phía trước của mình rõ ràng và tốt đẹp! …
Như vậy ko có nghĩa rằng mìnhđã ko hề mất gì cả, mà bởi vì, mình có tất cả những điều mình cần!
Copy từ blog bạn breeze!
kỉ niệm

Mình mừng là những ngày qua mình đã tìm kiếm đủ những kỉ niệm vui!
Hạnh phúc vì những lúc được ngồi một góc, ngắm nhìn những nguời dễ thương mà mình yêu quý đi qua đi lại, nói chuyện cười đùa …
Hạnh phúc mỗi tối được nằm bên những người xa lạ mà vẫn thấy ấm áp, và thức dậy vào buổi sáng cảm giác như đang ở nhà …
Hạnh phúc nghẹt thở những lúc cảm thấy bàn tay lạnh của mình nằm trong tay ai kia và ấm áp …
Hạnh phúc trong ánh mắt trân trọng và yêu thương của mọi người …
Hạnh phúc khi được nghe gọi tiếng chị Ann thân thương của những đứa em …
Hạnh phúc trong những lời trêu đùa í ới, những lúc nhận được thư angel, mortal …
Hạnh phúc … trong cảm giác hạnh phúc của mình!
Tất cả trôi qua rồi, còn phía trước là rất nhiều kỉ niệm nữa … vui có buồn có … nhưng mình biết, cách duy nhất đề vui nhiều hơn buồn là dang tay đón nhận, khi mình chấp nhận bản thân, chấp nhận những điều sẽ đến, cuộc sống sẽ đơn giản và dễ chịu!
Còn một chặng đường dài, rất dài … vi cuộc sống là một hành trình ko có đích đến, chỉ đi và nhận, và cho thật nhiều, phải ko tôi?
behind blue eyes
Mình ghét nhạc rock, vì mỗi khi nghe, cảm giác mọi thứ dồn nén vào lòng càng chặt hơn, ko bùng nổ ra được, cảm giác nghẹn lại đến chẹt vào tim, và rồi ta cảm giác mình đuối dần, đuối dần trước lí lẽ của bản thân … nhưng rồi vẫn nghe, đôi khi, ko cưỡng lại được những điều điên khùng mà mình vẫn muốn đôi khi …
Nếu phải chọn một đoạn đề thích nhất thì mình sẽ chọn đoạn e ay a ở giữa bài, đoạn ko có lời, và giữa những tiếng nhạc thùm thụp của trống và dập sắt, những tiếng ây ay nghe nhẹ nhõm như trút bỏ … hoặc có thể thik chỉ vì thích!
Nếu phải chọn một đoạn đề cảm thấy hay nhất thì mình sẽ chọn đoạn mở đầu … no one knows … uh, đừng tưởng rằng ai đó ko biết, ai đó biết tất cả!!! nhưng cảm giác phải chăng là điều duy nhất mà con người ko chia sẻ được! Tôi chỉ có thể cảm thấy điều đó, từ trái tim và những gì tôi trải qua, làm sao anh biết đề chia sẻ … cho dù anh có hiểu tôi bao nhiêu đi chăng nữa … cho dù chúng ta đôi lúc là một hoặc ít hơn một đi chăng nữa …
but my dream … all empty! Nếu có một điều gì đáng trân trọng nhất cuộc đời này phải kể đến những giấc mơ … giấc mơ khiến con người trở nên vĩ đại, trở nên khác biệt và làm chủ vạn vật, giấc mơ biến những người xấu thành người tốt, những người tốt trở thành thánh nhân … và thật đáng sợ nếu một ngày nhìn lại ta nhận ra mình ko hề khao khát, ko hề mơ ước … thật đáng sợ khi my dreams all empty!
Nghe và trốn trong những dòng nhạc là cách tốt nhất đề quên, những gì đang xảy ra, và nghỉ đề rồi bước đi vững tin hơn, đúng đẵn hơn!
tự nhủ lòng, ngày mai sẽ tới, và ta sẽ dũng cảm đối mặt, hơn là trốn tránh …
chỉ bây giờ, ko muốn rời xa …
quá nhiều …
và quá ít …
đôi khi, đúng hay sai còn tùy thuộc đối tượng sau … là ai!?
Take it easy!
CHÚC MỌI NGƯỜI TUẦN MỚI VUI VẺ!!!
đâm đầu vào khó khăn …

Bình thản, ta bảo mình bình thản, và nhặt kiếm lên đi vào rừng thẳm …
Ở đó có lạnh ko?
Lạnh lắm!
Đáng sợ nữa!
Có cả những điều khủng khiếp nữa!
Nhưng cũng có thể ở trong rừng sâu có loài cây 4 lá, nếu gặp loài cây ấy, người ta sẽ trở nên thông minh, hạnh phúc, nhanh nhẹn và xinh đẹp!
Ở đâu cũng vậy, tiềm ẩn những điều xấu và tốt, những đau đớn và hạnh phúc, điều quan trọng là ta, bản thân ta có thấy được điều tốt, có tìm thấy được hạnh phúc khi biết vượt qua đau đớn hay ko?
mình là con gái mà … viết cho mồng 8.3 chứ!

Lâu nay trên 360 có tỉ là nhiều bài hay! Vì bài nào cũng hay ho, nên 10 lần định viết một cái gì đó trải lòng chút, thì lại thấy mình vô duyên … viết dc nửa bài, rồi tắt … thấy sao mình chẳng kiếm nổi những câu chữ hay ho như người khác! (lại cái tật so sánh, ko sửa dc!)
Nhưng mai là 8.3, mai là một ngày quan trọng, dù trước kia thì ko quan trọng, nhưng tự dưng h thấy nó quan trọng, nên … cuối cùng là nó quan trọng! (chuối!)
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Điều mà mình thích nhất mỗi khi tới dịp 8.3 là được đi giữa một biển hoa, dọc đường, ở trường, đâu đâu cũng thấy hoa … niềm hạnh phúc lạ kì khi ngắm những đứa con trai, những ông bố, những anh ngơ ngơ đứng líu ríu ở quầy hoa chọn mua một bó hoa tặng người phụ nữ thân yêu! Không hiểu vì sao hạnh phúc, mình thì thường hạnh phúc khi ngắm nhìn cuộc sống của người khác thế thôi!
Mình quên mất bông hoa đầu tiên mình được tặng vào 8.3 là của ai rồi! Chỉ nhớ những năm đầu tiên ý thức được là mình là con gái, là một nửa thế giới, là người sẽ trở nên quan trọng với một ai đó – không phải là con gái, thì việc được tặng một bông hoa vào ngày 8.3 thật là trọng đại!
Nhớ những khi ở lớp D, bông hoa trở thành vật xa xỉ bởi cả lớp có mỗi 3 đứa con trai! Hồi đó nghĩ mà thương cho 3 chàng của lớp D, nếu mà mua hoa thì chắc sẽ sạt nghiệp. Nhưng chỉ năm đầu, còn lại 2 năm sau, năm nào các nường của lớp D cũng có hoa! Không biết có phải vì cái sự thương từ đó hay ko, nhưng từ đó, mình chẳng bao giờ thik hoa vào ngày này nữa!!!
Một vài năm trước, cũng khá là lâu rồi, có lần nào đó đi ngang quãng đường trước trường Phan Châu Trinh, thấy 1 bó hoa rất đẹp, nhỏ xíu chỉ có 1 bông hồng, 1 bông hồng chen giữa những cành ly trắng cũng nhỏ xíu … nhìn bó hoa và ước mình là con trai để mua về tặng ai đó!
Ngày chưa biết yêu, mình nghĩ mình sẽ thik bó hoa chỉ có 1 bông hồng, 1 có nghĩa là độc nhất, ko san sẻ, ko chia với ai! Chắc tại tính ích kỉ vốn đã trở thành điều gì đó ko sửa dc! Hôm qua đi học av, Mr Tiền cũng nói thế, tự nhiên … nhớ bó hoa chỉ 1 bông hồng nằm giữa những bông hoa ly trắng …
Ngày nay, những ngày đã biết yêu và thương một ai đó, tự nhiên hiểu ra vì sao mẹ ko thik ba mua hoa nhân ngày 8.3, dù hồi trước, mình thường chê ba là ko lãng mạn, đâu biết ba ko mua vì mẹ chưa bao h thik! Hì, con gái thật rắc rối!
Càng gần 8.3 những lời phản kháng và kêu gọi chiến đấu của con trai càng nhiều
. Nhưng càng ngày thì 8.3 lại trở thành ngày mà hoa được bán nhiều nhất! Phải có những ngày như 8.3 mới thấy con trai thật đáng thương, cứ tới hôm nay là bao nhiều khuyết điểm luôn giấu kín sẽ được phát hiện bằng hết, nào là ko biết trả giá (khuyến mại thêm dại gái!), nào là ko biết đi chợ nấu ăn – vào bếp luống ca luống cuống phát tội! và phải có một ngày như 8.3 để thấy đôi khi, con trai cũng tốt với con gái nhỉ? ![]()
wanna go …
everything is clear, so clear!
and it makes me exhausted!
how can you live with no love? no money? no dream? and nothing to be target?
I wish that I can do all … again …
I wish I have a chance, to choose all, again …
I wish …
too much for today!
em …
em …
giống như những vệt màu loang trên nước, mong manh! có khi chẳng biết nổi mình đã từng là màu gì, và sẽ loang ra hoài, ko biết dừng ở đâu
em. ….
giống như con thiêu thân, cứ lao hoài tới trước, dù biết chẳng ai đón đợi mình ở đó
em …
tự hỏi còn có ai yêu quý mình vô điều kiện, còn có ai coi trọng những gì mình đang có, hay mọi thứ chỉ đơn giản có mà ko cần như người ta vẫn nghĩ
em …
buồn và khóc chỉ một mình, tự thấy mình thật đáng thương!