Đừng làm đau tôi bạn nhé! [disappointed]

Bạn có biết vì sao người ta bảo ko nên dồn ai đó tới đường cùng?
Bạn có biết vì sao người ta bảo ko nên đánh một con thú đã bị thương?
Bạn có biết vì sao trong tất cả các con đường, con đường đáng sợ nhất không phải là con đường nguy hiểm nhất, nhiều tai nạn nhất, mà là những con đường cụt?

Bởi vì nếu đã vào đường cụt, người ta hầu như ko còn lối thoát!
Bởi vì một con thú dù dã man tới bao nhiêu, cũng sẽ ko ác độc nếu chẳng ai đụng tới nó, nhưng đã là con thú bị thương, nó sẽ tấn công bất kì ai tới gần!
Bởi vì bất kì ai cũng xứng đáng được sống, được làm lại một lần nữa …
Còi cũng đã đôi lần giận dữ, cảm giác mình ko còn gì để mất, có thể nói ra tất cả, có thể làm tất cả tổn thương, những lúc như thế, sẽ ko bình tĩnh, ko giữ được bản thân kiềm chế làm người khác đau khổ, cảm giác đó làm mình như càng hung dữ hơn, càng muốn làm người khác phải đau đớn, cho dù đó là người mình thương yêu nhất! Nhưng qua rồi tất cả, lại nhìn lại và biết là mình sai, thì đã quá muộn để có thể thay đổi bất kì điều gì, người mình yêu thương đã tổn thương, đã buồn và phải rất nhiều thời gian thì vết thương ấy mới có thể lành!
Còi rất thik dùng tiếng Anh khi nói về sự tổn thương, người ta dùng từ “hurt”, bị thương trên cơ thể cũng dùng từ đó, mà khi nói về sự tổn thương trong tâm hồn cũng dùng từ đó! Phải chăng, vết thương nào cũng đau đớn, y như cảm giác cầm dao cắt vào tay, người ta có thể lành, nhưng vết sẹo ấy thì rất lâu mới có thể lành lặn như cũ, hoặc có thể là ko bao giờ lành như cũ!
Còi đã từng coi nhiều người là bạn, và cũng đã ko hề tiếc nuối khi để một tình bạn ra đi, chỉ đơn giản vì còi nghĩ, bất kì điều gì thuộc về mình thì dù thế nào cũng vẫn là của mình, còn nếu đã ko phải của mình, thì níu giữ làm gì kia chứ? Có thể khi tình bạn ấy rời xa còi, còi cảm thấy tổn thương, cảm thấy giống như đang mất đi một phần nào đó trên cơ thể mình, nhưng còi biết rồi vết thương ấy sẽ lành, bởi bên còi còn rất nhiều bạn bè – thật – sự – thuộc – về – còi! Bởi vì còi thì chỉ mất tình bạn mà thôi, còn người ta đã làm mất đi cả niềm tin vào tình bạn rồi!
Đôi khi, người lớn cũng làm tổn thương nhau, cũng thik nói những điều khiến người khác đau lòng. Tại sao người lớn lớn như thế mà vẫn ko hiểu, rằng chỉ cần mỗi người bớt 1 lời, thì thế giới sẽ yên bình biết bao?
Đôi khi, còi thèm được nghe một lời êm tai ngọt ngào, một tiếng gọi “con” trìu mến, một lời chỉ dạy ân cần chứ ko phải là một lời quát tháo mắng mỏ … tại sao, tại sao lúc nào người lớn cũng ko hiểu, trẻ con ko bao giờ học được gì từ những lời mắng mỏ cả?
Còi ko phải trẻ con, còi hiểu điều gì là đúng, điều gì mình làm sai. Còi cũng ko phải người lớn, vì thế còi ko cho phép người khác có quyền làm tổn thương còi!
Nếu trên đời có những người thik làm người khác tổn thương, thì thật đáng buồn, đáng buồn ko phải vì có những người như vậy, mà đáng buồn cho những người thik làm người khác tổn thương, bởi chính họ sẽ ko bao giờ lành lặn cả! Hãy thử nghĩ xem, nếu bạn cầm dao và cắt một nhát vào tay người khác, bạn sẽ hiểu, cảm giác ấy còn kinh khủng hơn cảm giác vô tình bị cắt một nhát vào tay!
Cụ Dum nói rằng, khi người ta giết người, kẻ bị giết sẽ chết, nhưng cái chết ko phải điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất là khi giết người, linh hồn của ta sẽ ko bao giờ còn nguyên vẹn!
Còi hiểu rằng, lần đầu tiên cầm kiếm là một thử thách kinh khủng mà không ai muốn vượt qua, và còi mong rằng, ko bao giờ mình phải tập cầm kiếm!

HEHE!

Trong cuộc sống, nếu lỡ ai đó làm gì khiến bạn buồn lòng, bạn đừng chờ mong là người ta sẽ làm bạn vui trở lại! Điều bạn cần làm là luôn tự khiến mình trở nên vui vẻ, luôn tìm cách giải quyết nỗi buồn trong bạn, tự bạn phải làm điều đó, chứ ko ai khác, đừng chờ đợi dù người đó có quan trọng hay ko quan trọng với bạn!

Cũng có đôi khi còi gặp một vài người ko biết suy nghĩ kiểu gì, nhưng hay đổ dầu vào lửa! Quan điểm của còi là, nếu họ muốn lửa to, ta cho lửa to ngay, ta đâu có ngán! Nhưng nếu họ muốn góp ý để giữ gìn hòa khí, ta đây sẵn sàng dẹp bỏ cái tôi mà bắt tay, coi họ là bạn tốt!

Nói như vậy rồi ngẫm lại chuyện hôm nay! Thật ra là mình đã ko có ý định thêm một chút lửa nào rồi đó! Nhưng cái cách con người ta cư xử, thật là bất lịch sự! Đi coi thi 3 ngày, cái mình học được là, bất kể điều gì mình có thể nhịn tốt, thì nên nhịn! Như thế thì mọi người, nhất là người lớn mới cảm thấy ko xúc phạm! Giả như là mình thì mình cũng mong có sự tôn trọng từ những người nhỏ hơn chứ! Vậy nên, đã là ko phải chuyện của mình, thì đừng có xía mũi chỉ bảo người khác phải làm thế này, phải làm thế khác! Đã là một con người khôn ngoan, chớ có ngu ngu mà so sánh! Mình ghét nó mang cái mà mình yêu quý, bỏ biết bao thời gian tâm huyết đi so sánh với những cái khác! Mình ko cần biết ở đâu thì tốt hơn, mình cũng ko cần biết ở đâu họ làm khác, mình chỉ biết với mình, đó là nơi tốt nhất! Và mình chỉ cần thế thôi!

Một gạch đầu dòng cho đốm lửa thứ 2, giống như kẻ chen ngang, muốn phách lối tỏ vẻ ta đây khác người! Dù thế nào, mình đã đánh giá đúng! Thậm chí nghĩ đúng và cảm nhận đúng! Điều đó cho mình biết, mình luôn có trực quan tốt về cảm giác của người khác về mình! May mà mình đã biết và xì top tình bạn trước!

Điều tai họa là điều người khác ko nói ra! Mình nhớ vụ trả thù của cậu bé phục vụ. Cậu ta nhổ nước miếng vào nồi súp, vì kẻ ăn nồi súp đó là người cậu ta ghét! Thế đó, điều đáng sợ nhất là điều ta ko biết! HAHA!

Mình sẽ ko hiếu thắng 1 lần nữa! Điều mình làm đã đạt được mục đích, làm người khác bực mình! Đó là cái mà mình cần, chỉ vậy thôi! Còn mình, đọc xong, để đó, vui mừng vì những kẻ sập bẫy!

Sắp có 1 tuần nghỉ ngơi!

Kết quả phân tích:

Mâu phân tích: Dư Nguyễn Hoàng Anh
Mã số: Bé Còi
Ngày phân tích: 29-08-1986
Thời gian phân tích: 21 năm 10 tháng 2 ngày.
Đặc tính tồn tại hiện nay: sinh viên năm 4 đại học Bách khoa Đà Nẵng. (còn 12 ngày nữa thì thành sinh viên năm cuối!) ^-^
Đặc tính kích thước: nặng 40kg, cao 1m59999
Đặc điểm nhận dạng: dễ “xương”
Ưu điểm:
- Ý thức tốt
- Chăm chỉ học hành
- Có chí hướng phấn đấu
- Luôn cố gắng hoàn thiện bản thân
- Đã đạt được một số thành công nhỏ nhất định (sáng nay mới nhận học bổng Intel!)
- Luôn hiếu thảo với cha mẹ
- Nhiệt tình với công việc chung
- Lâu lâu có một số ý tưởng mới lạ
- …
Nhược điểm:
- Lâu lâu hay nhác đột xuất
- Đã gầy còn hay thức khuya, chat chit và viết blog vô bổ.
- Tiêu tiền quá tay!
- Lâu lâu hay nghĩ nhiều mặc dù đã cố gắng sửa chữa!
- Lên phát biểu trước đám đông run quá trời
- Không giỏi toán
- Chậm trong việc sáng tạo
- Lúc nào cũng để nhà cửa, phòng ốc bừa bãi
- Ít bạn bè, và ko có bạn thân –> chưa tìm được lí do
- …
Các thử nghiệm sắp tới và mục tiêu phân tích:
- Thử nghiệm trong các học bổng đủ điều tham gia –> thử sức trong môi trường cạnh tranh và kiếm tiền mua laptop
- Thử nghiệm trong môi trường NNKH –> thử nghiệm khả năng sáng tạo và nghiên cứu
- Thử nghiệm chữa ca mơ run
- Thử nghiệm chức năng đi ngủ trước 1h sáng
- Thử nghiệm rèn luyện khả năng tiếng Anh
- Thử nghiệm học thêm ngôn ngữ mới (đang lựa chọn Nhật hoặc Pháp)
- Thử nghiệm khả năng ko suy nghĩ tiêu cực
- Thử nghiệm khả năng tiết kiệm tiền
- Thử nghiệm khả năng nấu ăn và làm việc nhà
- …

( … sẽ được bổ sung trong thời gian sắp tới!)

Người ta bảo đôi khi cũng phải dừng lại đế sống thật chậm, đề ko bị cuốn đi thật nhanh!
Mình cũng thế, thời gian vừa rồi, phải chăng đã bị cuốn đi quá nhanh?
Quá nhanh đề nhận ra nỗi buồn trong mắt đứa bạn thân nhất?
Quá nhanh đề invi với đứa em mà mình yêu quý!?
Quá nhanh đề nhận ra tình yêu trong mình thay đổi?
Quá nhanh đề hững hờ và thờ ơ?

Những niềm vui đôi khi đáng sợ hơn những nỗi buồn, mọi người có biết ko?
Khi ta buồn, có thể ta ko còn thờ ơ, ta chợt nhạy cảm hơn với những điều thay đổi!
Khi ta buồn, ta chợt có nhiều thời gian hơn đề quan sát, đề nhận ra ai đó cũng cần ta, cần ta cả khi ta yếu đuối thế này!
Còn khi ta vui, ta cứ vô tư đi tới đi tới, vô tư cười đùa, vô tư xông xáo mà ko nghĩ tới ai!

Bạn hỏi Còi đã hết cô đơn chưa?
- Còi chưa bao giờ cô đơn, chỉ là còi tự tưởng tượng ra, bởi vì … còi luôn có bạn ở bên!

Im lặng đôi lúc cũng là chia sẻ?
-Còi trân trọng cả những lúc bạn chỉ ở bên chứ ko nói gì!

Còn ta có quyền gì luôn bắt người khác phải yêu thương?

Không phải con đường nào mình chọn đi cũng sẽ đúng, mình biết! Nhưng đối diện những điều mình biết là mình đã làm ko đúng cũng khó khăn như khi lựa chọn con đường nào đúng vậy!? Dù thật ra còi sẽ đối mặt chứ ko lẩn tránh. Thật ra là còi sẽ ko bao giờ mất thời gian đề sửa chữa lỗi lầm đó, vì nhờ nó còi cũng nhận ra nhiều điều! Cám ơn rằng cuộc đời đã chỉ cho còi điều đó sớm hơn chứ ko phải hối hận vì mình đã ko biết!

Con đường mà còi đi sắp tới sẽ ko có bạn, sẽ ko có ai đó đề mà giận dỗi hay thờ ơ! Ko chắc nó sẽ tốt, nhưng còi sẽ đi tới đích dù có bạn ở bên hay ko! Đừng trách còi gì cả, ai cũng có lí do này hoặc lí do khác, còi ko thể có tất cả, và còi hài lòng với sự lựa chọn của mình, dù còi ko thật sự hạnh phúc trọn vẹn với nó!

Thôi trách bản thân, hãy quên đi … đời có bao nhiêu mà dằn vặt mình hoài!

Entry for June 22, 2008

Vậy là thi học kì đi được nửa chặng đường rồi đó!
Ngày này năm sau ta sẽ ko còn là sinh viên nữa! Không biết tới lúc đó, mình sẽ như thế nào, sẽ vẫn hạnh phúc và yên ổn trong những dự tính tốt đẹp và nhiều triển vọng hay ko?
Còn bây giờ, sau lưng là 2 môn thi đã hoàn thành tương đối tốt, vẫn có thể hy vọng một kết quả như đã mong đợi! Còn trước mắt là 2 môn thi nhiều phần tự tin và 2 cái đồ án ko thể tự tin nhiều, nhưng hy vọng nhiều!

@anh: Em mong anh cố gắng, em đã mong chờ rất nhiều!

thi nè, thi nè, thi nè …

Đã cố tránh ko muốn viết entry trong ngày này, nhưng mà cuối cùng tới h là 2h sáng ngày 14, vẫn là entry for june,13! Anyway, mình thì đã xui đủ thứ trong đời, nên ko sợ!

Vậy là một kì thi nữa lại sắp bắt đầu! Tự dưng sao lần này mình ko có cảm giác căng thẳng!??? Người ta thường ko lo lắng khi người ta quá sẵn sàng, mà mình thì lại ko sẵn sàng chút nào, vì t2 là thi môn đầu tiên, mà rất tiếc là mình lại chưa học môn ấy! Vì môn của papa thì cũng sắp thi, dù là cuối cùng, mà mình vẫn chưa học xong môn ấy! Mà mai thì mình phải đi thực hành cả ngày, và sáng t2 thì lại ham vui tham gia cisco!!! Mình biết là mình đang ảo tưởng nếu nghĩ là mình sẽ học xong tất cả, khi mà h thì 2 mắt của mình bắt đầu cảm giác nằng nặng, còn đầu óc thì ko còn sáng suốt, bắt đầu đình công nói, thui thui, đi ngủ, đi ngủ, đi ngủ!!!

Còn nếu người ta ko lo lắng thì cũng có thể là người ta đã biết trước, nếu có thất bại hay hỏng hóc gì đó, thì mọi thứ vẫn vậy, chả tốt lên, nhưng cũng chả xấu đi! Mình dĩ nhiên là ko nằm trong list đó! Vì chỉ cần thi rớt 1 môn, ôi thì thôi, mọi công sức là đổ sông đổ biển, thôi đừng mong là loại giỏi!!!

Vậy thì vì cái gì mà mình còn nhởn nhơ ngồi đây??? thứ nhất là vì h hết muốn học, ko muốn thì ko thể ép được! Phải hông nào? Còn thứ 2 là mình phải viết 1 entry thông báo cho toàn thể pà con là mình sắp thi, pà con phải vô động viên, cổ vũ … hay tặng quà, tặng kẹo gì đó bồi bổ cho mình chứ!

Hôm nay rất vui, rất vui và rất vui! Cười suốt, cảm giác rất hạnh phúc! Hoặc là t6 ngày 13 là một ngày may mắn, hoặc là mình là một đứa may mắn … nếu ko thì ko thể vui hơn thế này được! Có ai muốn biết bí quyết sao ko? bí quyết là: ” hãy sống với giây phút hiện tại! Đừng nghĩ tới nỗi lo của ngày mai, đừng nghĩ tới nỗi buồn của hôm qua! Đừng quá trông mong những điều to tát! hãy ra đường, nhìn mọi người xuôi ngược, còn ta thì thong dong, hoặc đi trên đường biển, hít thật đầy cái không khí đầy vị muối, tối tối đi học về, nghe trong gió có một mùi hoa rất lạ, thấy tự nhiên có đứa con nít lại cười với ta, rồi thì quây quần bên mâm cơm cũng những người yêu dấu, và nằm ngủ, chợt biết là mình có quyền được nhớ và nhớ một người!”

Còi bắt đầu học thi đây!
Mục tiêu kì này: 9,0 ( – … )
Chúc những ai đang ngủ thì ngủ ngon!

nhìn quanh và nghĩ …

Ko có thời gian cho những chuyến cà phê (nhắc cà phê là nhắc tới ông anh trai “kết nghĩa” hẹn đi cà phê từ hồi ra tết tới chừ chưa đi dc!), cũng lại ko có thời gian cho những lần viếng thăm, hay gọi điện … thường thi khi cần gặp ai đó, chỉ phone một cú nói chuyện vài câu rồi xong, nhiều khi cảm thấy mình thật vô tâm vì một câu hỏi “mi thế nào, khoẻ ko, học hành thế nào?” mình cũng ko bao giờ mở miệng nói được! Cảm giác sao sao!
Nhưng ngày nào những gì mới nhất thì được người ta đưa lên blog! Đôi khi với blog, mình cảm giác bạn bè gần gũi hơn, thân thiết hơn … Người bạn thân nhất hiện h của mình cũng là nhờ blog mà ra!
Rồi nhìn quanh …
[del]
Cuộc sống vẫn cứ đi chậm rãi, cho dù mình muốn nó chạy nhanh hơn nữa, hoặc dừng lại!

khoe … I miss ICCE!!!

H mới upload ảnh lên cho pà con chiêm ngưỡng, chiêm ngưỡng xong thì đừng có ghen tị nhá!

Hội đồng ICCE!!! Miss … miss ….
Photobucket

Nhiều hình đẹp quá ko biết lựa cái nào!!!


Photobucket Photobucket

Chụp với bé Quyên!!!
Photobucket

Canh me ngồi lên cỏ … ảnh thì đẹp thật mà nhớp cái quần mất tiu!

Photobucket

Bể bơi siêu cool:

Photobucket

Bữa trưa hoành tráng, ko no ko về … và free!!!

Photobucket

(Ăn) Mệt quá rùi, tranh thủ ngủ ^-^ (cái này cũng được gọi là tình nguyện đoá!)

Photobucket

Coffee break (sao toàn ăn với nghỉ vậy nè!!!) – hình như ko có cái hình làm việc nào hết!!!


Photobucket Photobucket

Bất chợt thấy mình nhỏ khung khiếp giữa resort quá rộng lớn …

Photobucket


Nạn nhân … Hà!

Photobucket

… Và tác phầm!

Photobucket
Hậu tình nguyện …

Photobucket

Còn nhiều nữa, sẽ update sau … hihi!

Entry for May 31, 2008

Hôm nay bị bỏng chân! Cái tội thik nghịch, ko có việc gì cũng dây dưa mỏ hàn với chì thiếc, cuối cùng bị nhựa thông nhỏ vào chân, bỏng 1 vết! Nhìn vết bỏng cứ lớn dần, lúc đầu chỉ là một khoanh nhỏ ở chân, ran rát, sau đó đỏ ửng lên, tới chiều thì sưng vù, một bọc nước … và nhức! Làm đi lại đến là khó khăn, vì cả đống dép giày chỉ toàn là bó sát và xỏ ngón, và cái vết bỏng lại ngay ở nơi dễ dụng chạm nhất! Bị bỏng, cứ nhìn nó là lại muốn xuýt xoa, muốn có người làm nũng!


Chiều ngồi đọc ngấu nghiến hết luôn quyển Oxford yêu thương! Rồi tự nhủ, ước gì có ai đó như Fernando, để mà được xuýt xoa, được hờn dỗi!
Tự nhiên, đôi lúc nhìn lại thấy mình cô đơn, ko, gọi là cô độc đến lạ!
Lại mở PS I love u để mà xem cái đoạn lá thư cuối cùng … Lời thoại hay kinh khủng “I’m a man with no regret. How lucky am I? You’re all my life, but I’m a chapter in yours. I know there’ll be more! … Don’t be afraid to fall in love … I will always love you!” Cái đoạn thik nhất của cả bộ phim, và là đoạn mà gần như thuộc lòng. Chỉ sau đoạn mở đầu ” Man always say something. … something are never nothing …”

Tối, vác cái chân đau đi dạo siêu thị. Lại một loạt những kế hoạch và í tưởng nảy ra trong đầu. Đôi khi tự hỏi khi nào mình để cho cái đầu mình nghỉ ngơi ko? ( ngay cả trong mơ cũng thường điều khiển nó mơ theo ý mình :P) Những kế hoạch dễ xương hình như luôn ở đó. Đôi khi mình cũng bực lên, và nghĩ ” một là mình sẽ kiếm một anh chàng để thực hiện cho hết mấy kế hoạch ấy đi, hoặc là nó sẽ ko bao giờ thành hiện thực!!! Thật uổng phí!”

Cuối cùng về nhà, xem hoa hậu hoàn vũ! Nếu ko phải là Thuỳ Lâm chiến thắng, chắc h mình vùi đầu ngủ rồi! Mệt quá đi mà! Nhưng mà cảm giác bây giờ thiệt tuyệt, sung, và muốn làm mọi thứ! Trời, sao mình nhiều lúc lại cảm thấy phụ thuộc vào niềm vui của người khác nhiều thế nhỉ! My status now –> “Thuy Lâm number 1! I voted for u!!! ^-^ hippi, my favourite one becomes miss Universe! “.

Entry này, định viết về tác hại của thuốc lá, vì hôm nay, à ko, hôm qua 31.5 là ngày thế giới phòng chống thuốc lá,và vì … anh cũng hút thuốc lá! Và thật trùng hợp, mình vừa giận dỗi a chỉ vì điều thuốc sáng nay! Uhm, đôi khi, tình yêu ko bằng một điếu thuốc là ở đó đó! Mọi nguời có thấy chưa!!!??? Nếu muốn tìm về tác hại của thuốc lá (và mình đã tìm!), và viết một bài thật move về thuốc lá (mà mình đã định viết!) thì thật ko khó! Nhưng … mình sẽ ko làm thế! Mình đã lựa chọn, cũng cay đắng như khi a chọn thuốc lá chứ ko chọn mình, rằng niềm vui và cuộc sống của mình mới chính là điều cần quan tâm! Tại sao phải buồn rầu vì một người ko coi mình bằng điếu thuốc kia chứ??? Đó là lí do mình đã kể một ngày, thật vui và vẫn vui mà ko có anh! Mình chỉ muốn viết ở đây một điều cuối cùng, nếu khi ai đó có ý định hút một điếu thuốc, hãy nghĩ tới cảnh hàng ngàn người mất nhà cửa khi mực nước biển dâng vì băng tan, kết quả của ô nhiễm môi trường, mà thuốc lá ko phải là một tác nhân nhỏ! Hãy nghĩ tới hàng triệu đứa trẻ sẽ sống mà ko có cha, vì cha chúng đã chết vì xơ phổi do hút thuốc lá! Hãy nghĩ tới Kelly trong PS I love u!, để hiểu rằng , thật ko dễ dàng để tiếp tục cuộc sống mà ko có người bạn đời iu quý bên cạnh. Hãy nghĩ tới bản thân đang vô cùng vô cùng yếu đuối vì ko thể chế ngự được điều mình làm, dù mình biết mười mươi rằng điều đó ko hề có lợi cho bản thân. Hãy nghĩ, và nghĩ, và nghĩ … ko chỉ nghĩ mà hãy chứng tỏ, ít nhất, dù ko làm được điều gì có ích cho cuộc sống này, thì ít nhất bạn cũng đủ thông minh và dũng cảm để ko trở thành nô lệ của một điếu thuốc vô tri đáng giá một nghìn đồng!!!